THÀNH VIÊN ĐĂNG NHẬP

  • This is default featured slide 1 title

    Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

  • This is default featured slide 2 title

    Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

  • This is default featured slide 3 title

    Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

  • This is default featured slide 4 title

    Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

  • This is default featured slide 5 title

    Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

ANH YÊU EM! NHƯNG…GIA ĐÌNH ANH NGHÈO

“Tớ không xứng Linh à! Tớ trước giờ vẫn là thằng nhà quê, tớ đâu có gì! Cậu là cô gái tốt nên sẽ có nhiều người ngoài kia sẵn sàng yêu cậu … “
***
Nó sinh ra trong một gia đình nghèo, bố nó là thương binh 3/4 nên không thể làm việc được.Tất cả gánh nặng trong gia đình đổ dồn vào đôi vai gầy của mẹ nó, mẹ nó làm công nhân cho nhà máy dệt mức lương công nhân cộng với khoản trợ cấp thương binh của bố nó thì cũng chỉ đủ để gia đình nó đủ ăn hết sức tiết kiệm chứ không lấy đâu ra mà tích góp cả.
Nó là con trưởng, dưới nó có 2 đứa em gái đứa lớn học lớp 4 và đứa nhỏ năm nay vào lớp 1. Gia đình tuy khó khăn nhưng mẹ nó vẫn cố gắng hết sức lo cho anh em nó được học hành đến nơi đến chốn.
Bù lại vào đó thì nó là niềm động viên tinh thần hết sức to lớn tới bố mẹ, trong 3 năm học cấp 3 nó luôn là một trong những học sinh xuất sắc của trường, luôn đạt thành tích cao trong các cuộc thi học sinh giỏi.
Tới khi có giấy báo trúng tuyển Đại học thì cả nhà nó vừa mừng vừa lo, mẹ không bày tỏ ra bên ngoài điều gì ngoài sự vui mừng, tự hào về nó nhưng nó tự biết và hiểu rằng nhà nó nghèo, ăn còn chẳng đủ ăn, giờ đi học đại học thì bao nhiêu thứ tiền đổ dồn vào mẹ, tiền học phí, tiền thuê trọ, tiền chi tiêu ăn uống…mới tính đến đó thôi nó đã thấy thương mẹ, nó không muốn đi học nữa, nó muốn đi làm để nuôi bố, nuôi mẹ, nuôi các em nó ăn học.
Vừa đề cập đến vấn đề đó, mẹ đã tát thẳng vào mặt nó “Quân! Mẹ đã cố gắng nuôi mày ăn học, giờ là thành quả lớn nhất mày đạt được thì mày lại muốn bỏ là sao? Mẹ sẽ nuôi được mày đi học đại học! Mẹ có đói có rách cũng không để mày bỏ dở giữa chừng! Mày mà không đi học tiếp thì bao giờ cho nhà mình hết nghèo, hết khổ?” – Mẹ nói những câu cuối cùng trong tiếng nấc nghẹn lòng…
Và thế là nó lên đường đi học đại học!
anh-yeu-em3
Ngày nhập học! Nó khoác ba lô hành trang bắt xe khách lên thành phố, mẹ tiễn nó vẫy tay chào, đôi mắt mẹ nhìn nó như đặt tất cả niềm tin, hi vọng vào nó. Nó nhìn mẹ qua ô cửa kính xa dần..xa dần…
Sau 5 tiếng chạy xe thì nó cũng đã đến nơi, nơi trường đại học mà trước đây nó hằng ao ước.
Bước đôi chân xuống khỏi xe, người nó sững lại, choáng ngợp trước sự nhộn nhịp, sầm uất nơi đây..khác hẳn với ở quê nó, nó quên hết cả cảm giác say xe, mệt mỏi sau quãng đường dài nó vừa trải qua…Bước chân vào cổng trường nó càng sững người trước ngôi trường to đẹp, khang trang “Mình sẽ được học ở đây sao?” – nó tự hỏi. Nó tiến tới phòng đăng ký và làm thủ tục nhập học…nó cứ cảm tưởng như mọi người đều đang nhìn nó, cảm giác mơ hồ khiến nó đỏ mặt! Chiếc áo trắng đã ngả màu vàng, chiếc quần vải, đôi dép quai hậu đã cũ nát làm nó lạc loài giữa chúng bạn…
Xong xuôi thủ tục nó bước thật nhanh ra khỏi đám người ấy, gần tới cổng thì có tiếng gọi của một người con gái:
“Bạn gì ơi!”
Nó nghe thấy nhưng vẫn bước đi tiếp vì trong cái đám khinh người kia thì làm gì có ai quen biết nó mà gọi. Nhưng tiếng gọi lại cất lên, lần này to rõ ràng hơn:
“Bạn gì mặc áo trắng ơi!”
Ngó nghiêng xung quanh làm gì có ai mặc áo trắng ngoài nó…Thế thì đúng là nó rồi! Nó quay người lại thấy một người con gái xinh xắn, mái tóc búi cao, đôi mắt to đen nở nụ cười và tiến lại với nó!
“Cậu gọi tớ à?” – Nó chỉ ngón tai vào mặt mình và hỏi.
“Thế chả gọi cậu thì ai! Cậu mới lên đây nhập học phải không?”
“Um.. đúng rồi! Nhưng có chuyện gì thế cậu?”
“Tại tớ thấy bộ dạng của cậu, đoán là người ở xa lên ! Tớ là người bản xứ ở đây định giúp cậu thôi. Cậu tìm được phòng trọ chưa?”
“Tớ chưa cậu à ! Vừa đặt chân lên đây thì tớ vào trường làm thủ tục nên chưa kịp tìm”
“Vậy thế này đi ! Nhà bác tớ cho thuê trọ ngay gần đây, giá cả cũng hợp lý ! Nếu cậu không ngại thì ghé qua xem thế nào?”
Nó đứng thần người và không hiểu tại sao cô gái này lại muốn giúp nó lắp bắp:
“Cậu…là ai? Cậu…quen tớ à?”
“Ừ đúng rồi tớ quen cậu mà. Vừa quen xong. Tớ tên Linh còn cậu tên gì?”
“Tớ…tớ tên Quân”
“Vậy thì mình đi thôi, tớ dẫn cậu đi!” – Cô gái cười rạng rỡ và đầy tự tin.
Nó nghĩ bụng không khéo cô gái này có mưu đồ gì đó với nó chứ làm gì có người tự dưng đi giúp không công! Nhưng nó vẫn thử đi xem chỗ trọ, nếu không ổn hay giá cao thì thì thôi, nó cũng chẳng mất gì…
“Ừ! Cảm ơn cậu nhé!”
Hai người, nó và cô gái lạ lùng kia đi bộ, vừa đi vừa nói chuyện hỏi han nhau. Cô gái nói chuyện như thân thiết nó từ lâu lắm rồi, đầy tự tin không một chút e ngại… Đến nơi trọ cô gái hỏi người chủ phòng trọ (nó đoán đây là bác mà cô kể) mở phòng cho nó xem. Căn phòng rộng chừng 20m2 có giường, tủ, chăn gối sẵn…căn phòng sạch sẽ gọn gàng. Đây là một phòng trọ lý tưởng cho sinh sinh viên – nó nghĩ. Và nó ngỡ ngàng, vui mừng hơn khi giá của phòng trọ này chỉ 300k/tháng, mức giá quá rẻ so với nó tưởng tượng và cho một căn phòng như thế này. Nó đồng ý ngay tức khắc.
Cô gái tên Linh ra về, nó tiễn cô ra đến cổng và cảm ơn rối rít. Nó vừa quay người vào thì lại nghe tiếng gọi của cô:
“À à! Quân ơi!”
“Ơi cậu! Cậu để quên gì à?”
“Không…! Mà số điện thoại của cậu là gì để chúng mình tiện liên lạc”
“Um! Số tớ đây cậu nháy sang đi!”
“Rồi ! Ukie! Cứ thế nhé.. chúng mình học cùng lớp nên còn gặp nhau nhiều!”
“Ơ…ơ…Thật à?”
“Thật chứ sao! Thôi cậu sắp xếp đồ đạc rồi nghỉ ngơi đi. Tớ về đây” – Cô gái vẫy tay chào nó…
Nó ngơ ngơ vì hôm nay toàn những chuyện lạ lùng đến với nó..một người con gái xinh xắn làm quen với nó, giúp nó tìm phòng trọ, và mọi thứ lạ hơn vì nó là thằng nhà quê…Dọn dẹp xong xuôi, ngay lập tức nó gọi điện thông báo với mẹ ở quê về tình hình nó ở trên này đã ổn, mẹ không phải lo lắng cho nó nữa. Vừa buông máy thì có tin nhắn từ Linh – cô gái nó vừa quen.
“Cậu dọn dẹp, sắp xếp đồ đạc xong chưa???”
“Tớ vừa dọn xong cậu à”
“Thế cậu ăn gì chưa vậy???”
“Tớ mải dọn đồ nên chưa kịp ăn, tớ chuẩn bị đi ăn đây”
“Hay quá!!! Tớ cũng chưa ăn gì, bọn mình cùng đi ăn đi, cậu ở đó đợi tớ nhé! Tớ qua bây giờ đây!! !Hi”
Nó ngượng ngùng, lúng túng không biết phải trả lời như thế nào..Tiền mẹ đưa cho nó không nhiều nếu ăn tiêu phung phí thì tiền đâu mà học nữa..đi ăn chẳng nhẽ lại bắt cô gái đã giúp nó trả tiền…! Nó không nhắn tin lại và ngồi lặng im mong đó chỉ là tin nhắn đùa. Lát sau có tiếng mở cổng, tiếng bước chân lại gần phòng trọ của nó..khẽ gõ cửa!
“Quân ơi! Linh đây … Đi thôi! Let’s go !!!!”
“Ơ.. đây đây.. đợi tớ tí” – Giờ thì không thể chối nữa rồi, nó nghĩ.
Linh đứng chờ nó ngay trước cửa! Linh vẫn nở nụ cười rạng rỡ:
“Lâu thế”
“Tớ vừa thay quần áo! Xin lỗi đã để cậu phải đợi.. mình đi thôi!”
Dạo bước trên vỉa hè nó và Linh trò chuyện vui vẻ. Linh dừng lại ở quán bánh mì patê còn nó vẫn mải bước tiếp. Linh nắm vào cổ tay nó kéo lại:
“Đây rồi Quân! Tớ thích ăn bánh mì!”
Nó sững người. Đây là lần đầu tiên có một người con gái nắm tay nó, nó cảm nhận được đôi tay mềm mại ấm áp từ Linh! Vui mừng vì Linh lại thích ăn bánh mì, may quá, phù hợp với túi tiền của nó.
Vì quán đông khách nên hai người phải ngồi sát cạnh nhau. Giờ nó mới để ý kĩ khuôn mặt Linh, làn da Linh trắng không đen nhẻm vì cháy nắng như nó, khuôn mặt hiền, xinh xắn, đôi môi đánh son màu nhẹ càng làm cho Linh rạng rỡ khi cười, nụ cười có thể làm ngây ngất tất cả các chàng trai – nó thầm nghĩ.
“Quân sao mà nhìn tớ chằm chằm thế! Mặt tớ có nhọ à??”
“Không..không..không có gì” – Nó đỏ mặt quay sang một bên, không dám nhìn Linh nữa..
“Nhìn Quân đẹp trai lắm đấy biết không! Nhưng mà nhát như thỏ đế ý”
Nó càng đỏ mặt hơn khi Linh nói vậy
“Đấy đấy mặt lại đỏ hơn rồi kìa …”
anh-yeu-em1
Hai người đi bộ về, nó chỉ cắm mặt xuống đất mà đi, Linh nói nó nhát là không sai, từ bé đến lớn nó đã thân mật với người con gái nào đâu.
“Đến nhà tớ rồi! Tớ vào nhé. Quân về nhanh kẻo muộn là bác tớ đóng cổng đấy!”
Linh vẫy tay chào rồi nhanh chân bước vào nhà, ngôi nhà 3 tầng to lớn, mặt tiền rộng, trước của nhà có nhiều bồn cây bonsai tạo dáng tuyệt đẹp. Nó tự hỏi bản thân “Tại sao một cô gái xinh đẹp, nhà giàu như Linh lại đi làm thân với thằng nhà quê nghèo túng như mình, người như Linh thì khó gì tìm bạn…???” Nó nghĩ vu vơ bước về xóm trọ. Nằm cố nhắm mắt để ngủ nhưng nó không tài nào ngủ nổi để mai dậy sớm đi nhận lớp…những sự việc ngày hôm nay đúng là kỳ lạ…cô gái kỳ lạ… Còn việc Linh nói học cùng lớp với nó thì ai mà tin được, không thể trùng hợp đến thế…Nghĩ rồi nó thiếp vào giấc ngủ lúc nào chẳng biết.
Tiếng nhạc chuông điện thoại kêu thành từng hồi làm nó tỉnh giấc..ú ở cầm điện thoại lên nghe
“Aa…L..ô..”
“Trời ơi! Giờ này mà vẫn còn cái giọng ngái ngủ đấy nữa… dậy nhanh sắp vào lớp rồi”
Đó là cuộc gọi từ Linh.
“Hả…” Nó văng điện thoại luống cuống chuẩn bị quần áo, sách vở….Chạy hộc mạng đến trường, vừa chạy mồm vừa nhồm nhoài gặm cái bánh mì…đến cửa giảng đường hai tay chống vào đầu gối thở dốc, vừa ngẩng mặt lên thì nó trố mắt nhìn. Linh đang ngồi ngay hàng đầu mỉm cười với nó:
“Quân ngồi đây! Tớ dành chỗ cho cậu đấy!”
Các ánh mắt chung quanh lại đổ dồn vào nó y hệt như lần trước, một cái thằng như nó lại được người con gái xinh đẹp như Linh để ý, dành chỗ cho đúng là lạ đời. Nó gượng cười và bỏ đi hết những cái nhìn xung quanh tiến vào ngồi cạnh Linh, mặt đỏ ửng lên, tay gãi đầu:
“Cảm..cảm ơn cậu nhé!”
Cứ như vậy các giờ học, buổi học mau chóng trôi qua.
***
Mới vậy mà đã được 3 tháng kể từ lần đầu nó và Linh gặp nhau, 3 tháng cũng là khoảng thời gian nó thầm yêu Linh nhưng nó chẳng dám thể hiện, chỉ đơn giản vì nó nghèo. Bên ngoài nó và Linh là 2 người bạn thân thiết, gắn bó… Còn về học tập nó vẫn tiếp đà từ cấp 3 – là một sinh viên ưu tú của trường, đặc biệt là bộ môn Toán nó học rất tốt, nó có khả năng tính toán, thống kê số liệu nhanh đến mức giảng viên cũng phải ngỡ ngàng. Nó khiến cho nhiều người trong lớp, trong trường bằng mặt nhưng không bằng lòng vì nó luôn được các giảng viên ưu ái… Và đương nhiên nó cũng giúp đỡ được Linh nhiều trong việc học tập.
Thỉnh thoảng Linh lại qua phòng trọ của nó nhờ giảng giúp nhiều bài mà Linh không hiểu.
Một buổi tối, Linh gọi cho nó.
“Alô”
“Quân à! Cậu có ở phòng trọ không ? Tớ qua nhé!”
“Tớ có! Bài tập hả Linh?”
Linh tắt máy ngay lập tức, chỉ vài phút sau Linh đã tới, mở cửa cho Linh…vẫn là hình ảnh Linh như mọi khi nhưng có cái gì đó biểu hiện không rõ ràng lắm, nó có cảm giác như Linh đang lo lắng về điều gì…
“Linh à! Cậu vào đi.”
“Tớ…tớ…”- Linh lặng lẽ bước vào phòng và ấp úng.
“Cậu có chuyện gì à? Cậu kể tớ nghe đi!!!”
“Chỉ là…là…”
“Là sao…Cậu cứ nói đi tớ giữ bí mật cho! Biết đâu cậu nói tớ lại giúp được cậu”
“Cậu phải giúp tớ nhé…!”
“Tớ hứa”
“Cậu hãy yêu tớ được không… Tớ thấy thích Quân ngay từ khi mới gặp lần đầu… – Linh ngập ngừng – Lâu nay tớ không dám nói là vì tớ sợ ảnh hưởng tới việc học của cậu, nhưng giờ tớ không thể giữ trong lòng lâu hơn được nữa… Cả ngày hôm nay tớ đã nghĩ rất nhiều nên bây giờ mới đánh liều nói với cậu!” – Mặt Linh đỏ bừng.
…  – Nó Đứng im như trời trồng.
“Tớ yêu cậu! Cậu nghe rõ chưa?”
Nó đơ người lại như bị hóa đá
“Cậu yêu tớ không Quân?”- Câu nói của Linh như phát ra từ đáy lòng… Linh giương đôi mắt to đen láy nhìn nó như chờ đợi.
“Tớ không xứng Linh à! Tớ trước giờ vẫn là thằng nhà quê, tớ đâu có gì! Cậu là cô gái tốt nên sẽ có nhiều người ngoài kia sẵn sàng yêu cậu … “
“Nhưng tớ yêu cậu! Quân! Cậu trả lời tớ được không? Cậu có chút tinh cảm nào dành cho tớ không?”
“Yêu tớ cậu sẽ chỉ khổ thôi! Cậu hãy tìm một ai khác được không?”
“Không… tớ không cần biết! Cậu… có yêu tớ không… Cậu trả lời đi…!” – Linh nói trong tiếng nghẹn ngào, hai khóe mắt linh hoen đỏ từ khi nào giờ đã khẽ rơi những giọt nước mắt
“Tớ…yêu Linh! Nhưng tớ không xứng với người con gái như Linh, những người con trai ngoài kia hơn tớ về mọi mặt” – Nó nói mà gần như hét…
“Vậy xin Quân đừng nói lời nào nữa” – Linh ôm chầm lấy nó, tựa vào ngực nó và khóc.
“Em…không cần gì từ anh! Ngoài tình cảm!”
Nó nghẹn lòng vì tình cảm của Linh dành cho nó mà nó không hề hay biết. Nó yêu Linh nhưng lâu nay nó không dám nói ra. Nó tưởng như không bao giờ có cơ hội để nói. Nó tự biết thân phận của mình, nó nghĩ nó không xứng đáng với người con gái đẹp về mọi mặt như Linh…nhưng bây giờ đôi tay nó như bị con tim điều khiển bởi bao nhiêu tình cảm bị dồn nén, tự nhốt bấy lâu nay. Nó dang đôi tay ôm lấy Linh…lần đầu tiên trong cuộc đời nó cảm nhận được tình yêu…mặc dù những lo toan vẫn còn nặng trĩu…
anh-yeu-em2
Chuyện nó và Linh yêu nhau làm tất cả mọi người xung quanh đều phải ngạc nhiên, đặc biệt là một cô gái như Linh lại yêu một thằng khố rách áo ôm như nó.
“Nó có cái quái gì mà Linh lại yêu nó…”- Đó là câu hỏi mà nhiều bạn của Linh tự đặt ra.
Nó loáng thoáng nghe từ những đứa bạn trong lớp, nó thực sự thấy xấu hổ, nó chẳng thể nói lại hay phản ứng, mọi người nói đâu có sai! Linh chắc hẳn cũng biết nhưng cô chẳng thèm bận tâm.
Linh luôn quan tâm nó, yêu nó, chẳng đòi hỏi ở nó điều gì. Nó tin rằng sau này khi ra trường nó sẽ tìm được công việc ổn định, có thể ngẩng mặt lên và dành mọi điều tốt đẹp nhất cho Linh… Nhưng đây mới là năm thứ nhất, còn hơn 3 năm nữa nó mới có thể thực hiện cái giấc mơ đó, liệu Linh có còn bên nó, còn yêu nó như bây giờ, lòng nó như bị cào xé!
Nó sợ ngay ngày mai thôi Linh sẽ không còn yêu nó thì xung quanh nó nơi này sẽ không còn một ai thân thiết, không người thân, không bạn bè và không….Mới nghĩ đến đó nó đã thấy chạnh lòng. Nó sẽ đi tìm một công việc có thể làm thêm ngoài giờ học để có thể kiếm được tiền! Để không còn phải phụ thuộc vào khoản tiền mà mẹ nó gửi lên từ quê nữa.
“Cô lên! Cố lên!” Nó lẩm bẩm như đầy quyết tâm.
Nhưng tìm một công việc phù hợp không phải là dễ, nó hỏi xin việc bưng bê trong các quán ăn, nhà hàng nhưng nơi đâu cũng cần làm vào buổi sáng, nó phải đi học nên không thể làm được, còn những công việc khác thì nó đâu có kinh nghiệm mà làm, tìm việc không đơn giản như nó nghĩ. Giá như có người giúp đỡ nó trong chuyện này. “Hay là nhờ Linh, Linh là người ở đây chắc chắn sẽ giúp được nó.” Nhưng mà…không…nó sẽ không nhờ Linh…sẽ xấu hổ lắm. Linh giúp nó bao nhiêu chuyện rồi chẳng nhẽ đến chuyện này cũng nhờ Linh giúp.
“Thôi bao giờ kiếm được việc thì cho Linh biết sau” – Nó lẩm bẩm nói một mình.
“À đúng rồi! thằng Mạnh, nó cũng là người ở đây, nó hay nhờ mình giải hộ bài, các giờ kiểm tra mình cũng thường nhắc cho nó, nó sẽ giúp mình chăng?” – như là phát hiện ra điều gì to lớn, nó mừng rỡ mà muốn ngày mai mau đến để nó có thể gặp và nhờ Mạnh!
Biết Mạnh là đứa hay đi học sớm hôm nay nó đến trường thật sớm để có thể nói chuyện riêng với Mạnh mà không ai biết, chạy thật nhanh đến trường nó thấy Mạnh đang ngồi ghế đá hút thuốc, nó chạy lại gần:
“Hôm nay cậu đi học sớm thế ?”
“Ừ! Hôm nào chả thế đi sớm ngồi hút thuốc chứ đi muộn mà ngồi hút thì giảng viên bắt chết”- Nói dứt câu Mạnh lại đưa điếu thuốc lên hít một hơi sâu khiến đầu thuốc cháy lên đỏ lừ.
“Tớ nhờ cậu việc này được không? Chắc cậu giúp được tớ”- Nó e ngại nói.
“Cứ nói đê! Phải biết chuyện gì thằng này mới giúp được chứ. Giờ bảo giúp được xong cậu bảo tớ đi đưa thuốc phiện hộ để tờ chết à!” – Mạnh cười, nó ngạc nhiên vì câu nói của Mạnh.
“Không..không tớ.. định nhờ cậu tìm hộ tớ việc làm vào buổi tối thôi… tại ở đây tớ chẳng quen ai với lại cậu là người ở đây chắc cậu giúp được nên tớ mới nhờ tới cậu..”
“Thì cái Linh nó cũng là người ở đây sao cậu không nhờ nó ấy” –Mạnh cười nhếch mép như đá đểu nó.
“Nhiều cái nó khó cậu à! Cậu giúp tớ được không?. Tớ đi xin việc mà ở đâu cũng không nhận người làm buổi tối.”
“Cũng có đấy nhưng việc này không biết cậu làm nổi không… việc này phải kín”- Mạnh nói giọng như chuyện hệ trọng lắm.
“Việc gì? Cậu nói đi”
“Trông sới…nghĩa là cậu chỉ việc ngồi quán nước gần xới để ý nhưng người xung quanh, trông chừng xem có người lạ hay công an quanh quẩn, lởn vởn không… Nếu có gì lạ thì thông báo cho tớ là được” – Mạnh nói nhỏ nhưng có vẻ rất nghiêm túc, những câu nói của Mạnh làm nó đờ người. Nó nghĩ Manh là một dân giang hồ thực sự. Bề ngoài Mạnh là đứa ít nói, quần áo, đầu tóc lúc nào cũng bóng mượt, mồm luôn ngoe nguẩy ngậm điếu thuốc, nó nghĩ Mạnh là một công tử nhà giàu ăn chơi chứ không ngờ Mạnh lại là một con bạc.
“Tớ…tớ không dám đâu.. nhỡ có chuyện gì thì…” nó run sợ nói
“Chuyện gì là chuyện gì? Công việc nhẹ nhàng chỉ việc ngồi uống trà đá với Alô thôi mà cũng sợ. Chẳng qua là có thằng làm chân trông sới vừa mới nghỉ nên mới có chỗ,  không thì chẳng lấy đâu ra mà có việc dễ kiếm tiền thế, lương 200k/đêm từ 8h tối đến 4 giờ sáng. Chừng ấy đủ cho thằng như câu tiêu nhòe!”
Đúng là công việc này là phạm pháp, có nhiều tiềm ẩn những 200k/đêm mà chỉ việc ngồi uống nước và quan sát thì đúng là quá cuốn hút nó, số tiền ấy nó có thể chi tiêu cho nhiều thứ mà không cần tiền trợ cấp từ mẹ nó nữa… nhưng…nhưng… ” – Nó đăm chiêu suy nghĩ!
“Thế là có làm không để còn biết, cậu không làm thì cũng có người khác làm thôi tớ đâu có nhất thiết… Cậu đang nhờ tớ chứ có phải tớ nhờ cậu đâu!” – Giọng Mạnh cứng rắn làm nó quyết định trong thoáng chốc. “Không làm thì có người làm mất, lúc đấy tiếc cũng không kịp” – Nó nghĩ.
“Được! Thế bao giờ bắt đầu làm hả cậu?”
“Tối nay tầm 7h30 ra quán nước đầu ngõ 4 – Nguyễn Trãi xong alô tớ ra luôn, còn nhiều điều phải dặn cậu, số điện thoại tớ đây cậu nháy sang để tớ lưu, số lạ là tớ không nghe đâu”
Nó nhanh chóng ấn phím và nháy sang số của Mạnh.
“Tớ nháy rồi đấy ! Cảm ơn cậu nhiều nhé!”
“Ừ! Nhưng nhớ là phải giữ kín đấy, không nói với bất kì ai, cậu để lộ là sẽ có nhiều chuyện xảy ra với cậu đấy”  – Giọng Mạnh hùng hồn.
“Ừ ừ tớ biết rồi! Tớ không để ai biết đâu”
“Ừ! Liệu liệu mà tính”.
“Cảm ơn cậu nhiều nhé! Tớ lên lớp trước đây, chào cậu!”
“Ừ tối gặp lại” – Mạnh lại cười nhếch mép.
Ngồi trong giờ học mà đầu óc nó cứ để đâu đâu, nó không biết việc nó vừa làm là đúng hay sai nữa, nhỡ có chuyện gì xảy ra thì… Nhưng nó cần tiền, nó không sống như thế này mãi được. Đến khi Linh vỗ vai nó thì nó mới ngớ người:
“Này này!Tình yêu! Sao mặt đờ ra thế, nói chuyện chả thèm nói lại…?” – Giọng Linh trách móc và khuôn mặt tỏ ra khó hiểu.
“Tại…tại anh hôm qua ngủ muộn nên hôm nay hơi mệt ý mà.” – Nó cười ngượng.
“Hôm qua em nhắn tin với anh đến 10h anh đã ngủ rồi còn đâu.” – Khuôn mặt Linh càng tỏ ra khó hiểu..
“Nửa đêm anh mới bị mất giấc.” – Nó vẫn cố gượng cười.
“À à … hay là nói dối mà thật ra thì bận đi chơi với em nào?” – Linh cười cười trêu chọc.
“Không không, anh bị mất ngủ thật” – Nó đỏ mặt làm Linh cười phá lên trong giảng đường khiến mọi người xung quanh phải nhìn vào cả hai người.
“Đúng thật là ngốc! Ngốc vừa thôi chứ ” – Linh cười khúc khích.
“Thôi thôi suỵt suỵt mọi người đang nhìn em kia kìa…” – Nó khẽ nói thầm thì.
“Không phải đâu… Mọi người cười anh ngốc đấy ..”
Nó ngượng ngùng câm như hến. Khả năng ” hùng biện” của nó kém quá, nó đưa mắt nhìn Linh cười.
“Em cười xinh lắm!”
***
Đúng 7h30 nó có mặt tại quán nước Mạnh bảo, sau cú điện thoại Mạnh chỉ sau ít phút Mạnh đã có mặt. Qua vài câu chào hỏi xã giao ban đầu cả 2 bắt đầu đi vào vấn đề chính, Mạnh giải thích rõ ràng công việc của nó, đây là sới bạc của ông anh mà Mạnh quen biết trong xã hội mở và Mạnh cũng tham gia đánh bạc. Mạnh tường tận chỉ nhà, các thức hoạt động của công việc trong sới cho nó biết và dặn dò nó cẩn thận.
Cả đêm đó nó ngồi tại quán nước đầu ngõ cách “trụ sở” tầm 50m, theo lời Mạnh nói thì cả quán nước này mở ra cũng là người quen của chủ xới để cho các tay trông xới nó tiện canh, ngoài nó ra còn có 4 người khác làm công việc này và mỗi người một chốt. Mắt nó luôn lia lác đảo khu vực xung quanh xem có gì khác thường không. Linh nhắn tin đến thì nó nhắn lại với nội dung “Anh hôm nay hơi mệt anh ngủ trước nhé, mai ra lớp mình nói chuyện sau”.
Cứ thế cuối cùng cũng hết thời gian hoạt động, một người đàn ông tiến đến quán nước ngồi cạnh nó.
“Mày là Quân bạn của thằng Mạnh đúng không?”
“Đây là tiền công anh đưa trước cho mày một tháng, nên nhớ phải làm đều, nghỉ việc gấp cũng phải báo trước và không để ai biết” – Người đàn ông nhấn mạnh và đưa xấp tiền cho nó, không quên dặn thêm “Mày nhớ giữ kín đấy, làm tốt tụi anh không để mày thiệt đâu! Xong việc hôm nay rồi mày về được rồi, về mà nghỉ ngơi đi”
“Vâng! Em cảm ơn anh”
Người đàn ông lạnh lùng đi bộ vào phía trong ngõ. Nó cầm xấp tiền trong tay, tay nó run run lên vì từ bé đến lớn nó chưa bao giờ cầm nhiều tiền thế này. Nó đếm…1tr…2tr…5tr…6tr nó thấy vui như muốn điên lên, đúng là đồng tiền có sức cám dỗ. Nó cất tiền cẩn thận, nhét sâu vào trong túi quần, tay đút vào túi và giữ chặt…
Những ngày tiếp theo cũng như vậy, đêm nó đi “làm” còn ngày nó ra lớp với bộ dạng mệt mỏi,gật gù trong giờ, Linh hỏi han nó cũng chẳng hề nói là nó đi đâu làm gì. nó chỉ vẽ lý do là gần đây nó không được khỏe, ậm ừ cho xong chuyện. Nó và Linh dần dần xa nhau vì ngày đi học thì nó như vậy còn tối về thì lao đầu ngay đi trông sới thời gian đâu mà trò chuyện, gọi điện, hò hẹn với Linh nữa …
Trước đây nó luôn sợ một ngày nào đó Linh lạnh nhạt với nó nhưng giờ nó không ngờ nó là người làm như vậy với Linh. Nó đâu có để ý đến Linh như trước nữa, Linh không còn cười như xưa, nụ cười mà trước đây nó đã từng nhận xét “nụ cười rạng rỡ có thể làm ngây ngất tất cả các chàng trai” Linh thực sự buồn… buồn vì nó .. nó đang xa dần Linh. Linh không biết làm cách nào để cho nó có thể trở lại như xưa. Linh hỏi nó đâu có nói, gặng hỏi thì nó tỏ ra khó chịu và…và dù có chuyện gì thì nó cũng phải nói cho Linh nghe, cho Linh hiểu chứ … nó làm Linh thất vọng.
Còn về nó thì nó nghĩ giờ phải làm mà kiếm tiền, mà ngẩng cao đầu sống, không ai dám giễu cợt tình yêu của nó nữa, không còn là “đỉa bò chân hạc” nó sẽ kiếm tiền để tự chi trả cho cuộc sống của mình ở trên này, mẹ nó không còn vất vả nữa.
Thấm thoát thời gian trôi qua nó ngập trong giấc mộng kiếm tiền, đồng tiền làm mờ mắt nó. Giờ nó không còn là một thằng trông sới nữa mà là một con bạc…
Với khả năng tính toán, thống kê và sự nhanhnhẹn nó đã được tiến cử làm con bạc bịp đánh thuê cho chủ sới, mọi thể loại đánh bạc ngoài sự đỏ đen còn có cả xác suất và với trò Roulette thì nó là một nhân tài. Nó không còn để ý gì xung quanh nữa…kể cả Linh.
Nếu trước thì thỉnh thoảng vẫn vẫn nhắn tin, gọi điện cho Linh thì bây giờ thì dừng hẳn, Linh gọi toàn vào lúc nó đang “bận” nên nó thay luôn sim. Nó thường xuyên nghỉ học không lý do, ngủ khách sạn… Con người nó đã thay đổi hoàn. Giờ nó không còn là thằng nhà quê bước chân lên thành phố với “chiếc áo trắng ngả mầu, chiếc quần vải, đôi dép quai hậu cũ nát” nữa rồi mà bây giờ nó như một tay chơi có hạng.
Hôm nay nó tới bưu điện gửi hơn nửa số tiền nó kiếm được từ việc đánh bạc về cho gia đình ở quê với nội dung “Đây là số tiền do con đạt thành tích tốt trong kì học nên nhà trường thưởng! Bố mẹ dùng số tiền để sửa sang nhà cửa và lo cho các em nhé!”, còn số còn lại nó để làm “vốn”.
Vừa bước ra ngoài cửa bưu điện nó ngỡ ngàng, giật mình khi nhìn thấy Linh, Linh ngồi sau một chàng trai bóng bảy trên chiếc xe máy, mái tóc thường búi cao nay đã xõa ra và bay phấp phới trong gió, nó như con thú điên, cơn tức giận bùng lên trong nó, nó cất tiếng gọi như dồn tất cả sức lực
“Linhhhhhh…”
Linh ngoái đầu lại nhìn nó với ánh mắt buồn rồi quay đi, có vẻ gì đó u buồn từ đôi mắt của Linh mà nó không thể diễn tả được. Người nó ngẩn ngơ như không có hồn, nó không ngờ Linh lại làm như vậy với nó. Nó tức giận đến tột cùng, lên chiếc xe máy nó phi thẳng về xóm trọ để lấy chút đồ mang ra nơi phòng trọ mới tiện nghi hơn, 2 tháng nay nó đã không đặt chân trở về nơi này, mở cửa phòng ra, bày trước mắt nó là hàng chục lá thư nằm dưới đất, ngay sát cửa chắc là do ai đó đã nhét qua khe cửa.
Cầm những lá thư lên nó đọc người như chết lặng, cái cảm giác này còn hơn cả khi thấy Linh đi cùng một người khác, nó cầm đọc lá thư này sang lá thư khác và… tất cả đều là thư của Linh gửi cho nó…
“Anh đi đâu vậy? Anh có biết em lo cho anh lắm không? Sao anh không đi học? Không cả về nhà nữa… anh giấu em điều gì à?”…
“Em không thể liên lạc được với anh… Em xin anh… anh đừng giấu em… Em đã làm sai gì??? Em xin lỗi…”
“Anh đang ở đâu! Sao anh lại đối xử với em như thế này…đừng xa em…em yêu anh…đừng bỏ em..”…
Nó đọc thư, hai hàng nước mắt tuôn rơi, nó đã khóc, nó đã làm người yêu nó phải khổ, phải buồn vì nó. Nghẹn ngào lau nước mắt nó vào nhà bác chủ phòng trọ ra trả tiền thuê phòng xong xuôi thì bác nói:
“Dạo này mày đi đâu thế Quân! Không cả về đây nữa! Thời gian trước con bé Linh tối nào cũng ngồi đợi mày trước cửa phòng, nó khóc nhiều lắm, nó còn hỏi bác xem mày đi đâu, mày đúng là độc ác với con bé.”
Hình như có cái gì gõ vào đầu nó, vào tâm can nó. Hình như bao lâu nay nó chìm trong một giấc ngủ dài mà quên đi hết hiện tại, quên hết cả hạnh phúc thật sự của nó rồi. Linh yêu một người con trai khác quan tâm Linh, yêu thương Linh và không khiến Linh phải buồn, phải khóc là đương nhiên.
Nó  xách đồ đạc để lên xe và phóng thẳng ra đường.
Giờ nó không còn cơ hội chuộc lại những lỗi lầm của của mình được nữa.
Nguồn: đồng cảm
BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL Mrhoangbao@yahoo.com.vn
Share:

Không có anh bên cạnh, em thấy buồn không

 RADIO ĐÊM - Không có anh chở em đi dạo, em buồn không? Không có anh chọc em, em chán không? Không có anh cằn nhằn nhắc nhở em, em thoải mái không? Không có anh quan tâm em nữa, em thấy thế nào? Không có anh làm phiền em nữa, em thấy nhẹ nhõm không?

Em à…
Một người sẵn sàng đổi lấy tất cả để bên em, tự nhận mọi tổn thương về mình để được nắm lấy tay em, gạt bỏ lòng tự trọng để có thể giữ được em, vì nhớ em mà khóc, vì quá yêu em mà càng ngày càng yếu đuối……là Anh.
Một người có thể yêu em mà không màng tới những việc khác.

Với anh, em là người con gái tuyệt vời nhất. Và giờ thì em đã trong vòng tay người khác. Đau lòng nhất là em đã hết yêu anh nhưng anh vẫn cố chấp yêu em. Chỉ vì anh còn tin là em sẽ quay về.

Không có anh bên cạnh, em thấy buồn không
Không có anh chở em đi dạo, em buồn không?
Không có anh chọc em, em chán không?
Không có anh cằn nhằn nhắc nhở em, em thoải mái không?
Không có anh quan tâm em nữa, em thấy thế nào?
Không có anh làm phiền em nữa, em thấy nhẹ nhõm không?
Không có anh gọi cho em mỗi ngày và nói nhớ em nữa, em có đau lòng không?
Không có anh canh giấc ngủ cho em mỗi đêm nữa, em ngủ có ngon không?
Không có anh giúp em khi em cần nữa, em có gặp nhiều khó khăn không?
Dù em có gây cho anh thêm ngàn nỗi đau nữa. Nhưng anh cũng không hối hận khi đã gặp em. Anh không chắc rằng anh sẽ yêu một người khác. “Em hết yêu anh rồi” Anh nhớ mà. Em có cuộc sống khác. Anh cũng có cuộc sống khác. Em vui vẻ hơn sau chia tay. Còn anh thì không quan tâm đến chuyện yêu đương nữa.
Trong tình cảm thì ai yêu nhiều người đó thua. Anh thua rồi. Thua từ lần nhìn vào mắt em ngày đó. Anh thua những lần nhìn thấy nụ cười của em. Anh thua những lần em nói “nhớ anh”. Anh tôn trọng quyết định của em. Nếu rời xa anh làm em hạnh phúc thì…. em cứ đi đi. Còn anh…
Đã bao lần anh bật khóc vì nhớ em. Đã bao lần trong giấc mơ, anh mơ thấy em trở về, ôm lấy anh, cười với anh, rồi lại biến mất, để lại anh với nước mắt.

Bạn đang buồn sao? Vậy cho tôi bên bạn một lát nhé
Đã bao lần anh vào tập cho tụi nhỏ. Tụi nhỏ thì tập. Còn trong mắt anh thì chỉ có hình bóng của em trên sân.
Đã bao lần anh lấy hình em ra ngắm, rồi vội cất vào vì sợ không kềm được nước mắt. Hình dáng em, khuôn mặt em, nụ cười em… nay đã xa rất xa… làm tim anh đau thắt.
Anh nhớ bàn tay ấm áp của em. Anh nhớ những cái ôm trọn em vào lòng. Anh nhớ nụ cười của em. Anh nhớ giọng nói em.
Anh nhớ nụ hôn ngọt ngào của chúng ta. Anh nhớ những lúc mình ở bên nhau. Và ngay lúc này, nỗi nhớ em đang bóp nghẹt trái tim anh.

ST.
BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL Mrhoangbao@yahoo.com.vn
Share:

"HẠT PHẤN" NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11



Khác với thường ngày ở cửa hàng, mới sáng tinh mơ viên phấn đã bị giật dậy bởi tiếng gà gáy của chú gà trống nào đó. Thì ra là thầy đã dậy và chuẩn bị đến một nơi nào nữa. Một thanh niên vóc dáng lực lưỡng trong bản đến thưa với thầy rằng anh ta sẽ dẫn thầy qua bản kế bên vì lớp học được đặt ở đó. Lại tiếp tục lên đường, ban đầu là đường đất đỏ, sau đó là dốc đá với đường đi rất hẹp, kế đến là lội qua con suối vắt ngang con đường, rồi leo lên một cái dốc nhỏ nữa mới đến nơi. Trên suốt quãng đường lúc nào thầy cũng ôm chiếc túi trước ngực, anh thanh niên muốn mang giúp thầy nhưng thầy bảo để thầy xách được rồi. Thầy bảo không hiểu sao mỗi lần ôm nó vào lòng thầy lại như được tiếp thêm sức mạnh. Thầy sợ vác ba lô trên lưng khi đi trên đường gồ ghề thì những viên phấn sẽ rất dễ gãy hay lỡ bị ướt thì viết chữ sẽ không đẹp. Lần đầu tiên viên phấn cảm thấy mình quan trọng và được chở che như vậy, tại sao như thế vậy nhỉ?
Lớp học là một mái nhà tranh nhỏ nằm dưới một tán cây lớn, một đám trẻ đang nhốn nháo trước sân chơi đùa. Khi nghe anh thanh niên giới thiệu là thầy mang con chữ đến bản làng đã tới thì lập tức chúng xếp thành hai hàng ngay ngắn chào thầy. Nhìn cảnh đó, viên phấn thấy thầy có vẻ cảm động lắm.
"HẠT PHẤN" NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11
Lớp học là bốn chiếc bàn gỗ nhỏ một chiếc bàn lớn hơn được đặt ở phía trên tất cả trông đều đã cũ, mấy khúc gỗ được cắt ngang làm ghế, một tấm bảng sơn đen. Trước giờ lên lớp là thời gian thầy tìm hiểu về hoàn cảnh từng đứa trong đám trẻ mà thầy sẽ đứng lớp. Với thầy dạy lũ trẻ này biết chữ không chỉ là nghĩa vụ mà tất cả xuất phát từ trái tim người giáo đang khao khát ươn mần tương lai. Trong những ánh mắt ngây thơ, long lanh hiện lên hình ảnh về tương lai chúng sẽ tô điểm quê hương tươi đẹp của mình nếu chúng biết vận dụng con chữ vào đời sống qua lời kể chân tình của thầy. Viên phấn ngày càng ngưỡng mộ thầy hơn, nó bây giờ nhận ra thầy mới chính là người anh hùng chứ không phải là nó như thầy từng nói với nó trước kia. Bảng đen từ đầu luôn im lặng bỗng nhiên cất tiếng hỏi viên phấn nhỏ: “cậu đã chuẩn bị thực hiện sứ mệnh của mình chưa và cậu có sợ không ?”, bảng đen giải thích thêm rằng khi mà thầy trao từng con chữ cho lũ trẻ, viên phấn sẽ phai mòn dần, mặt nó sẽ bị tì lên bảng thân thể rời ra vát lên từng câu chữ, rồi cuối cùng thì nó sẽ bị xóa đi không còn gì trên bảng nữa, nó sẽ thành những hạt phấn bé nhỏ không ai nhớ đến. Mặc dù vậy, viên phấn vẫn tự hào khẳng định rằng nó đã sẵn sàng để cống hiến thân mình trên con đường đến với kho tàng tri thức. Viên phấn tự hào rằng nó không hề mất đi mà nó vẫn tồn tại, những hạt phấn bé nhỏ vẫn bám vào mái tóc pha sương, vai áo sờn màu và đôi tay thô ráp đang nắn nót vẽ lên tương lai, nó biết rằng nó không vô hình, mà ngược lại nó càng trở nên sâu đậm hơn vì nó luôn ẩn sau từng câu con chữ mà lũ trẻ ê a ngân lên trong một buổi sáng hơi sương còn dùng dằng chưa muốn rời xa chiếc lá, hay một buổi chiều tà ráng vàng một góc trời nơi bản nhỏ.
chạy xe hàng chục cây số để đến trường (Ảnh minh họa )
Khi ngẫm nghĩ lại về thời gian đã qua phấn thấy mình thật hạnh phúc. Trên quãng đường đời khi còn là viên phấn nó được đôi tay gầy guộc nâng niu, được sống dưới ánh đèn khuya in hình lên vách bóng người thầy hay người bạn tri kỷ của nó đang cặm cụi chuẩn bị cho ngày mai đến lớp, được ôm ấp che chở trong vòng tay ấm áp khi băng rừng lội suối. Khi hóa thân thành hạt phấn nó thấy mình trở nên xinh đẹp hơn, từng hạt phấn nhỏ như lung linh hơn dưới ánh mắt quan tâm, trìu mến dõi theo từng nét tương lai được vẽ lên bằng những ngón tay bé nhỏ như những búp măng. Phấn không muốn rời xa thầy, nó bám lại trên tóc, trên vai thầy như muốn nhắc nhở mọi người về công lao to lớn mà thầy đã âm thầm cống hiến cho quê hương. Dẫu biết rằng rồi mọi người sẽ không còn nhớ đến những công lao mà mình đã cống hiến, nhưng hạt phấn không một lời oán trách hay đòi hỏi cho bản thân mà ngược lại luôn tự hào khi sinh ra làm một hạt phấn. So với những gì mà thầy đã nghĩ và làm, nó thấy những gì nó làm được nhỏ bé, nó ước mong mai sau nó lại được làm viên phấn giúp thầy khơi sáng tương lai và sau đó là hạt phấn mãi bên thầy.
ST.
Share:

Cổ tích cho những hy vọng không thành

 Cổ tích cho những hy vọng không thành

1. Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói :
_ Mùa Xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em. hãy ở lại với tôi. Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn. 
Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng. 

Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn. 
_ Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh. 
Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân là tất cả. Và anh ra đi.
Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt. 

Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh cảm thấy muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu
_ Mùa Thu ơi, hãy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên tôi. 
_ Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi.
Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm thôi, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy thì buồn lắm. Bà nói :
_ Tại sao con không yêu Mùa Xuân ? Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại cho con hạnh phúc. 
_ Không mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi. 
Và họ ra đi. 

Chỉ còn lại một mình Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rôì, bất chợt Mùa Xuân nhìn ra xung quanh :"Ôi tại sao mình phải khóc chứ ? Mình còn rất trẻ, và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc có ý nghĩa hơn ?"
Và mọi thứ như sống lại: cây cối tươi xanh, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc....
Cổ tích cho những hy vọng không thành
Đây chỉ là một câu chuyện cổ tích của Nga thôi. Nhưng những gì đọng lại thì nhiều lắm... Phải chăng chúng ta cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn đòi hỏi những gì không dành cho mình ? Chúng ta cứ luôn đợi chờ, hi vọng, rồi buồn, rồi khóc. Có biết bao nhiêu người như thế ? Và có bao nhiêu người như Mùa Xuân, nhận ra con đường phía trước ?......


2. Mặt trăng và Mặt Trời tranh cãi với nhau về Trái Đất. Mặt Trời nói : "Lá và cây cối, tất cả đều màu xanh". Nhưng Mặt Trăng thì lại cho rằng, tất cả chúng mang một ánh bạc lấp lánh. Mặt Trăng nói rằng, con người trên Trái Đất thường ngủ. Còn Mặt Trời lại bảo con người luôn hoạt động đấy chứ.
_ Con người hoạt động, vậy tại sao trên Trái Đất lại yên ắng đến vậy ?- Mặt Trăng cãi.
_ Ai bảo là trên Trái Đất yên lặng ?- Mặt Trời ngạc nhiên- Trên Trái Đất mọi thứ đều hoạt động, và còn rất ồn ào, náo nhiệt nữa.
Và họ cãi nhau rất lâu, cho đến khi Gió bay ngang qua.
_ Tại sao các bạn lại cãi nhau về chuyện này chứ ? Tôi đã ở bên cạnh Mặt Trời khi Mặt Trời nhìn xuống Trái Đất, và tôi cũng đi cùng Mặt Trăng khi Mặt Trăng xuất hiện. Khi Mặt Trời xuất hiện, mọi thứ là ban ngày, cây cối màu xanh, con người hoạt đông. Còn khi Trăng lên, đêm về, mọi người chìm vào giấc ngủ.
Nếu chỉ nhìn mọi việc dưới con mắt của mình, thì mọi thứ chẳng có gì là hoàn hảo, trọn vẹn cả. Không thể đánh giá Trái Đất chỉ bằng con mắt của Mặt Trời hoặc Mặt trăng được. Cũng vậy khi đánh giá một con người, một sự việc nào đó, không thể nhìn từ một phía được...


3. Một hôm, Mặt Trời, Gió và Mặt trăng đến ăn tối tại nhà của bác Sấm Sét và cô Tia Chớp. Còn Mẹ của họ là Vì Sao thì ở nhà.
Mặt Trời và Gió rất tham lam, và luôn chỉ nghĩ đến bản thân mình. Trong bữa ăn, họ ăn rất nhiều và không nghĩ gì dến người mẹ đang ở nhà cả.Còn Mặt Trăng, mỗi một món ăn, cô lại để dành mang về cho mẹ một ít. Khi bọn họ trở về nhà, Vì Sao đã hỏi :
_ Các con yêu quý, ở đó họ cho các con ăn những gì ?
_ Con được ăn rất nhiều món ngon mẹ ạ, và con đã ăn hết tất cả phần của mình - Mặt Trời trả lời.
_ Con cũng đã ăn rất nhiều mẹ ạ, ăn hết tất cả - Gió nói.
Còn Mặt Trăng, cô lấy tất cả những gì đã đẻ dành cho mẹ ra, dọn lên bàn và mời Vì Sao ăn. Và họ đã có một bữa ăn không chỉ đầy những thức ăn ngon, mà còn đầy cả lòng yêu thương nữa.
Vì Sao rất buồn vì Mặt Trời và Gió. Bà nói :
_ Mặt Trời, con trai của ta. Con chỉ luôn nghĩ đến mình, chỉ quan tâm đến cảm xúc của mình, mà chẳng bao giơ nghĩ đến người khác. Sau này sẽ không có ai muốn gần gũi và yêu quý con đâu. Con sẽ trở thành một con người nóng bỏng, gay gắt, để rồi tất cả mọi người, mỗi khi nhìn thấy con đều phải che mặt lại.
Còn con, Gió yêu quý. Con rất tham lam. Con luôn sống cho bản thân. Sẽ không có ai yêu quý con cả, và mọi người luôn tránh xa con.
Mặt trăng yêu quý của ta, con thật là một người chu đáo, ngoan ngoãn. Con sẽ trở nên trong sáng, mát dịu. Tất cả mọi người rồi sẽ yêu quý con.

Cuộc sống luôn vậy, luôn có sự vận động nhân quả. Cho và được cho luôn tồn tại song song với nhau.

4. Tia Nắng là một cô gái rất xinh xắn, dễ thương. Cô không đẹp cái vẻ đẹp lộng lẫy, kiêu xa. Mà đó là cái vẻ đẹp bình dị, gẫn gũi. Lúc bấy giờ, có nhiều chàng trai để ý Tia Nắng lắm. Mặt Trời mạnh mẽ và ấm áp, chàng Gió kiêu ngạo và bướng bỉnh, Mặt Trăng nhẹ nhàng và gần gũi... Tất cả bọn họ đều mong có được Tia Nắng. Nhưng mỗi người đều thể hiện tình cảm của mình theo một cách riêng

Mặt Trời nóng bỏng, luôn mang lại cho Tia Nắng những điều bất ngờ, thú vị, những cuộc dạo chơi bên dòng suối, trên những sườn đồi, trong những cánh rừng đầy hương hoa... Bên mặt Trời, Tia Nắng luôn thấy yêu đời, yêu cuộc sống.

Mặt Trăng lại luôn mang cho Tia Nắng những phút giây nhẹ nhàng, êm đềm, thoải mái nhất. Bên Mặt Trăng Tia Nắng luôn có những phút giây để nhìn lại mình, để nhớ lại những gì mình đã làm, đã trải qua. Từ đó tìm ra ý nghĩa của cuộc sống.

Còn với chàng Gió. Gió kiêu ngạo và lạnh lùng. Gió sâu sắc và tình cảm. Với Gió, Tia Nắng luôn được nhìn thấy cuộc sống ở khía cạnh khác. Một cuộc sống nội tâm, một cuộc sống không phải toàn màu hồng như với Măt Trời, không nhẹ nhàng như với Mặt Trăng. Nhưng cô sợ Gió. Bởi vì cô biết Gió không bao giờ là của cô cả. Gió kiêu ngạo lạnh lùng quá, để không thể cất lên được tiếng Yêu.

Và kết quả thì có lẽ ai cũng biết rồi. Tia Nắng đã chọn cho mình Mặt Trời. Cuộc sống luôn vận động, luôn hướng về phía trước. Với Mặt Trăng, Tia Nắng chỉ có thể xem như một người bạn tốt, có thể trút những lo âu, phiền muộn, những khó khăn. Còn với Gió, có thể đó là một sự ngưỡng mộ, một sự đồng cảm, và cũng có thể là tình yêu nữa. Nhưng Tia Nắng đã không chọn Gió. Đơn giản bởi vì Gió quá kiêu ngạo, kiêu ngạo hay nhút nhát ? Yêu mà không dám thể hiện, hay không chịu thể hiện. Để rồi bây giờ, Tia Nắng luôn ở bên Mặt Trời, Mặt Trăng chỉ thỉnh thoảng gặp họ vào những lúc hoàng hôn. Còn Gió, ngày ngày vẫn lang thang, không nơi vô định. Gió đã đánh mất một thứ mà không bao giờ còn có thể tìm lại được nữa - TÌNH YÊU. Thời gian chẳng quay lại bao giờ.

Có những thứ đôi khi phải cúi xuống người ta mới có thể lấy được nó.
ST.
BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL Mrhoangbao@yahoo.com.vn
Share:

Em cứ khóc lên đi

RADIO ĐÊM - Em cứ khóc thật to lên để những nỗi đau đớn muộn phiền tan biến hết.Nhìn em tươi cười rạng rỡ bước đi giữa cuộc đời mà lòng tôi se thắt. Tôi ước gì lòng em cũng tươi tắn giống nụ cười kia, cũng mịn màng giống đôi môi kia, không hề mang bất kỳ một vết thương hay vết sẹo nào...



Nhưng cuộc đời này lại chẳng hề công bằng, nó luôn dành cho người con gái tôi yêu những điều vô cùng méo mó. Nhìn em ngày ngày cứ phải gồng mình lên để ẩn đi những hoang mang, để che giấu đi những mệt mỏi mà lòng tôi cảm thấy quá đỗi xót xa.
Người ta tưởng rằng em là một cô gái mạnh mẽ, vì thế họ luôn tìm đến em mỗi khi gặp phải những đợt bão lòng. Người ta bấu víu, dựa dẫm vào em để tìm sự sẻ chia và hướng giải quyết rắc rối. Em luôn sẵn sàng đưa đôi tay mình ra để nắm chặt bàn tay của những ai đang yếu đuối. Em giúp đỡ, em làm quân sư cho người khác, còn bản thân em lại khép chặt lòng mình.Em luôn nói rằng em có thể tự lo lắng cho mình và vì thế nên em cũng chẳng hề cho tôi cơ hội. Người ta vẫn ngày ngày nhìn thấy em hồn nhiên, xinh tươi và khuôn miệng lúc nào cũng luôn thường trực những nụ cười. Người ta vẫn bắt gặp em xúng xính trong những bộ váy áo đủ sắc màu và vẫn thấy em là một cô gái hoạt bát, huyên náo. Em mang niềm vui đến cho người khác, còn nỗi buồn thì em luôn giữ lại cho riêng mình.


Vì em luôn cười nên người ta cứ nghĩ với nhau rằng cuộc sống của em chắc phải viên mãn lắm, nhưng có mấy ai biết được phía đằng sau lớp kén kia có một con tằm đang bị bủa vây bởi những mối tơ vò. Có lẽ con tằm ấy đau đớn và khó chịu lắm, nhưng nó lại tự giấu mình trong một lớp kén quà dày. Không ai có thể biết được nó đang cảm thấy những gì, còn người hiểu được những điều mà nó đang nghĩ thì lại không có cách nào để chạm tay được vào.
Em luôn miệng nói rằng: “Em rất ổn
Nụ cười của em tưởng là rạng rỡ nhưng nó còn chứa đựng rất nhiều những nỗi ưu phiền. Em cứ cười, giống như cái cách mà người diễn viên cố gắng để đóng tròn vai trong một vở kịch. Em có quá nhiều suy tư nhưng lại giấu nhẹm hết chúng đi. Em cố tình tạo cho mình vẻ ngoài rực rỡ để che giấu đi những ảm đạm của tâm hồn. Có lẽ đó là cách mà em chọn để đối diện với cuộc sống nhưng riêng tôi, tôi lại ghét cái sự vô tư và mạnh mẽ giả tạo ấy của em.
Em luôn miệng nói rằng: “Em rất ổn”, em bảo tự em có thể chăm sóc tốt cho bản thân mình. Em có thể nấu ăn khi em đói, có thể tự tạo niềm vui khi em buồn, có thể tự mua thuốc cho mình những khi nhức đầu sổ mũi… Em bảo em không cần sự sẻ chia và cũng chẳng cần ai giúp đỡ, tự em có thể sống tốt, tự em có thể lo lắng cho chính mình. Tôi đủ thông minh để hiểu hết những lời em nói, nhưng tôi luôn hoài nghi rằng liệu có khi nào em cảm thấy mệt mỏi khi cứ cố sức để gồng mình?!
Em chẳng cho tôi cơ hội ở bên cạnh để giúp em lau khô giọt nước mắt trong những phút giây yếu lòng. Em không cho tôi lại gần và chẳng bao giờ chấp nhận bất kỳ một chút quan tâm dù là nhỏ bé. Tại sao ngay cả ở trước mặt tôi rồi mà em vẫn còn phải mỉm cười một cách gượng gạo? Thà em cứ khóc òa lên đi, khóc lên để những nỗi đau đớn muộn phiền trôi đi hết, để lấy sức tiếp tục chiến đấu với những áp lực mà ngày ngày em đang phải mang. Còn tôi, tôi hứa là sẽ không nói gì nếu em không muốn, tôi sẽ chỉ lặng lẽ giúp em lau khô những giọt nước mắt thôi mà.
Cho dù tôi có nói gì thì có lẽ em cũng sẽ không thay đổi ý kiến, nhưng chỉ cần ngừng lại một chút và mở lòng ra, biết đâu chừng em sẽ thấy nhẹ nhõm hơn chăng. Em cứ tiếp tục mạnh mẽ nếu điều đó khiến em cảm thấy tự tin hơn khi đối diện với cuộc sống. Còn tôi thì vẫn sẽ tiếp tục ở phía sau dõi theo em như thế, hãy nhớ rằng nếu đến một lúc nào đó em cảm thấy mỏi mệt sau những gắng gượng thì đã có bờ vai tôi sẵn sàng làm chỗ dựa cho em.
ST
BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL Mrhoangbao@yahoo.com.vn
Share:

Tôi gạt nước mắt xách vali ra khỏi nhà chồng và quyết định làm mẹ đơn thân

RADIO ĐÊM - Tôi nhếch mép rồi đập trước mặt anh ta tờ giấy ly hôn và kéo va li đi. Mẹ chồng thấy vậy thì ngơ ngác không chửi nữa. Tôi lướt đi không thèm nhìn bà 1 lần...


Cuộc sống hôn nhân mỗi người mỗi cảnh, ngày tôi quyết định gật đầu đồng ý làm vợ anh, tôi đã đặt trọn niềm tin vào người đàn ông ấy. Tôi yêu anh vì sự điềm đạm, chín chắn và sự nhẹ nhàng. Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng như mình nghĩ, người ta nói đúng: “Lúc yêu thì ai cũng diễn kịch rất giỏi, phô ra những cái đẹp và che đậy những cái xấu vào”. Vậy nên con gái mới dễ bị lừa và đôi khi con trai cũng vậy.
Share:

BÁNH MÌ NÀO NGON

Một người ăn mày lang thang đã hơn ngày mà chưa kiếm được miếng ăn. Đến một đầu phố nọ, ông ta ngửi thấy mùi bánh mì thơm bốc ra từ một ngôi nhà. Người ăn mày gặp may. Đây chính là lò bánh mì.
“Ngài làm ơn cho kẻ bất hạnh này xin một miếng bánh ăn cho đỡ đói lòng”, người ăn mày năn nỉ ông chủ lò bánh mì.

“Ồ, ngươi là kẻ khôn ngoan. Ngươi đến đúng chỗ rồi đó”, chủ lò bánh mì thao thao nói, “Làm sao ngươi biết lò bánh của ta mà tới? Ai chỉ cho ngươi? Chắc chắn là bánh của ta rất ngon nên ai ai cũng biết. Ta tiết lộ cho ngươi một bí mật: Bánh của ta làm theo công thức gia truyền từ cụ tổ bảy đời kia đấy. Nó được ghi chép trong cuốn sách bìa da màu đỏ nằm trên kệ kia kìa. Ngươi thấy không?”

Người ăn mày cố gượng cười: “Dạ thấy, nhưng thưa ngài, con đói lắm. Hơn ngày nay con chưa có tí gì trong bụng, con xin ngài làm phước. Con chỉ xin một mẩu bánh mì thôi ạ.”

Không chú ý tới nét mặt nhăn nhó của người ăn mày, ông chủ tiếp tục rao giảng về bí quyết nhào bột. Ông ta kéo người ăn mày vào sát lò nướng. Từng mẻ bánh nóng giòn bốc mùi thơm phức. “Ngươi thấy chưa? Bánh mới đẹp, mới thơm làm sao. Nướng bánh là một nghệ thuật. Để có bánh ngon, bánh đẹp cần phải có lòng yêu nghề.”
RADIO ĐÊMNgài làm ơn cho kẻ bất hạnh này xin một miếng bánh ăn cho đỡ đói lòng”,
“Nhưng thưa ông, con đói. Con xin ông…”, người ăn mày lắp bắp.
“Ngươi phải hiểu con người cần rất nhiều thứ, nhưng bánh mì là cái cốt yếu nhất. Không ai có thể sống được nếu thiếu bánh mì…”. “Chính thế con mới phải gõ cửa ông…”, người ăn mày rụt rè nói chen. “Khoan, nghe ta nói cái đã, nhưng không phải ai cũng có đạo đức như ta. Ra đây.” Ông chủ lò bánh mì kéo người ăn mày ra cửa rồi nói tiếp: “Ngươi thấy không, cả dãy phố này, nhà nào cũng có lò nướng bánh mì. Nhưng chớ tin họ. Nhà thì pha thêm bột xấu, nhà thì cho nhiều muối quá, kẻ thì nướng quá lửa. Thế mà chúng nó dám bảo cái chúng làm ra là bánh mì!”

“Thưa ngài, con chỉ xin một miếng bánh để ăn thôi ạ”, người ăn mày mệt mỏi nhắc lại.

“Nhưng điều ta sắp kể với ngươi mới là quan trọng nhất”, ông chủ lò bánh vung tay nói tiếp.

Bất chợt, người ăn mày quay lưng lầm lũi bỏ đi.

“Này, ngươi không thích ăn bánh mì của ta sao? Bánh mì ngon nhất xứ này được làm theo công thức gia truyền từ bảy đời…”, ông chủ lò bánh mì nói với theo.

“Không, thưa ngài. Bánh mì ở chỗ khác có lẽ mặn hơn, làm bằng thứ bột xấu hơn, bị cháy sém nhưng nó làm tôi no bụng. Ở chỗ ngài, chỉ mỗi tai tôi no thôi”.

Câu chuyện trên cho chúng ta nhận ra một điều rằng, đôi khi kết quả không tốt đẹp như mong đợi không phải vì thiếu khả năng mà bởi vì chúng ta chọn sai cách thực hiện.
Bạn thường giao tiếp với người xung quanh ra sao? Với vai trò là người chủ hoặc quản lý, bạn đã biết cách lắng nghe nhân viên và hỗ trợ họ không hay chỉ theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình?
Trong từng tình huống cụ thể, mọi người luôn có những nhu cầu và cách nhìn nhận khác nhau. Nhưng một khi đã cùng làm việc, hãy dành thời gian lắng nghe người đối diện để chia sẻ đúng cách.
ST.
BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL Mrhoangbao@yahoo.com.vn
Share:

BÀI VIẾT MỚI

Recent Posts

Pages