THÀNH VIÊN ĐĂNG NHẬP

  • This is default featured slide 1 title

    Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

  • This is default featured slide 2 title

    Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

  • This is default featured slide 3 title

    Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

  • This is default featured slide 4 title

    Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

  • This is default featured slide 5 title

    Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Viết cho mùa yêu thương

Radio đêm - Em nhớ mãi, dù chỉ đọc một lần, câu chuyện về phần quan trọng nhất trên cơ thể con người. Đó là bờ vai. Bởi khi người ta cảm thấy yếu đuối và bất lực nhất, người ta cần một bờ vai để dựa vào, để khóc. Em cũng thế! 
Nhưng rồi một ngày em nhận ra... Phần quan trọng nhất trên cơ thể con người không phải là bờ vai mà là đôi bàn tay... Người ta có thể có vai mà không có tay nhưng chẳng ai có bàn tay mà không có vai.
Đôi bàn tay...

Ngày bé, em rất sợ sang đường. Lúc đó, em thường quay trái, quay phải xem có xe không rồi chạy ù sang. Khi đó Hà Nội không có nhiều xe cộ và nhiều người. Và cả đến bây giờ, khi em có thể đủ tự ... và dũng cảm .... đi một mình trên những con phố dài của Hà Nội, thì những lần sang đường hay băng qua ngã tư đều làm cho em tim đập chân run. Hà Nội vẫn nhỏ, nhưng người và xe thì cứ tăng theo cấp số nhân.
Mặc cho trống ngực em đập thình thịch, họ cứ chen nhau, cứ lao đi như chốn không người. Những lúc như thế, em thấy cần ơi là cần một bàn tay níu... Em sẽ nắm thật chặt, líu ríu .... theo... Em sẽ không còn lo lắng, cứ nhắm mắt .... đi hiên ngang... Bình yên quá!

Radio đêm - Viết cho mùa yêu thương
Em không thích mùa đông. Bởi vì em nhận ra càng ngày mùa đông càng lạnh, và càng ngày thì bàn tay em càng cóng buốt. Em cứ vùi tay mình vào trong túi áo, sau lớp găng dầy, chà xát nó thật bạo lực, bắt nó phải ấm lại. Nhưng tay em vẫn cứ lạnh buôn buốt. Chẳng hiểu tại làm sao. Em thèm có người nắm chặt tay em, xoa nhè nhẹ, mắng em tại sao cứ để cho tay lạnh như thế.

Em thèm có người dúi vào tay em đôi găng tay còn ấm hơi người, bắt em đeo vào rùi đút tay em vào trong túi áo mặc cho tay người ta thì buốt đi vì cái lạnh đêm giao thừa.
Em nhớ hai lần em khóc, ừ, chẳng được khóc bù lu bù loa đâu, cứ tấm tức, cứ bặm môi cố nén mà chẳng ngăn nổi dòng nước mắt, là hai lần thằng bạn thân cầm tay em siết chặt. Tay nó ấm khủng khiếp. Em đang khóc mà cũng phải bật cười khi nhìn bộ mặt thiểu não của nó khi không biết làm cách nào cho em bớt buồn. Em nhớ đôi tay bạn bè. Đôi tay ôm chặt lấy em mỗi khi đi qua cơn gió lạnh. Đôi tay che bụi trên phố đông. Đôi tay bẹo má em đến đỏ ửng, đôi tay xoa vào tay em thật "thô bạo" mà miệng em vẫn cười tươi...

Em ghét bàn tay em vừa khô vừa lạnh, chẳng mềm, cũng chẳng nhỏ nhắn như tay đứa bạn thân em. Em nghĩ chắc chẳng ai dám cầm tay em đâu. Vậy mà hôm trước có bạn lại khen tay em ấm và em thấy vui kì lạ khi bàn tay khô lạnh của mình có thể sưởi ấm cho bàn tay của ai đó. Thế là dù trời có rét đến mấy, em cũng để tay trần, để chờ một bàn tay nắm... Chỉ cần một cái nắm tay thôi.

S.T

BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAILMrhoangbao@yahoo.com.vn  

Share:

Tấm bằng đại học không phải là tấm thẻ "ưu tiên" của tình yêu

Xuân sang, hè tới, thu về, rồi đông đến... thời gian mải miết trôi không ngừng nghỉ, không đợi chờ ai. Ðời người cũng đủ bốn mùa, mùa xuân được coi là mùa của tuổi trẻ và tình yêu. Vậy mà không ít bạn gái đã để cho mùa xuân vô tình trôi qua nhanh chóng, dẫn bạn sang mùa hè gay gắt của cuộc đời, lúc đó mới giật mình thảng thốt: Hình như mùa xuân đã vụt bay đi, mang theo cả tuổi trẻ của ta rồi ! Vậy mà hình như ta vẫn chưa hề được yêu, chưa hề biết đến tình yêu đích thực. Vì sao ?

Radio đêm - Tấm bằng đại học không phải là tấm thẻ "ưu tiên" của tình yêu


Không xấu xí, không kém cỏi - sao vẫn hẩm hiu ?

Ngày nay, nhiều bạn gái có chí tiến thủ chẳng kém gì phái nam nhi. Họ học hành, phấn đấu, chiếm lĩnh nhiều đỉnh cao và cũng không quên làm đẹp để trở thành người phụ nữ hoàn hảo, hấp dẫn. Họ quan niệm rằng, đối với tuổi trẻ, việc hoc tập là quan trọng nhất, chỉ cần học giỏi, đỗ đạt, thành tài, thành danh là sẽ có tất cả. Một người con gái thông minh, tự tin, có bằng cấp, có nghề nghiệp, làm chủ cuộc sống thì việc gì lại không làm được! Lo gì không có người yêu, không lấy được chồng. Ngoài sự nghiệp, họ cũng biết chăm sóc cho mình để trở nên đẹp hơn, hấp dẫn hơn. Họ học được cách ăn mặc, trang điểm, đi đứng, nói cười duyên dáng, tình tứ để trở nên quyến rũ hơn trong công việc và trong con mắt của đàn ông. Thế nhưng... thực tế vẫn có nhiều bạn gái trong tay có tới 2-3 tấm bằng đại học, trong đầu có cả núi kiến thức, trong cuộc sống thì giỏi giang, thành đạt chẳng kém ai, vậy mà cứ hết mùa xuân này đến mùa xuân khác biền biệt trôi qua, họ vẫn một mình lẻ bóng, chẳng kiếm được một tấm chồng. Thực ra cũng có một thời, đàn ông dập dìu quanh họ, nhưng ai cũng đến rồi đi, cho đến khi cô cảm thấy mình lênh đênh như con thuyền không bến đậu. Chính cô không cắt nghĩa nổi tại sao ?


Không có trường đại học cho tình yêu !
Có bằng cấp, có tri thức, có sự nghiệp, thậm chí cộng thêm cả điểm nhan sắc, nhiều bạn gái đinh ninh rằng mình đang "dẫn điểm", đang cầm chắc "tấm thẻ ưu tiên" để mở cánh cửa tình yêu - hạnh phúc - tương lai. Thực ra họ có lý. Một cô gái thành đạt như vậy đương nhiên có nhiều ưu thế và cơ hội tốt hơn trong cuộc sống. Nhưng đó mới chỉ là điều kiện cần nhưng chưa đủ cho hạnh phúc. Bạn có thể là cô gái thông minh, có tài, thành đạt trong sự nghiệp, thậm chí xinh đẹp nữa, nhưng bạn vẫn có thể là cô gái bất hạnh, không thành công trong tình yêu. Trong khi đó xung quanh bạn, có những cô gái không thông minh như bạn, nhưng họ lại có tình yêu đẹp hơn, có hạnh phúc trọn vẹn hơn bạn. Có một lúc bạn chợt nhận ra rằng: Tấm bằng đại học không phải là tấm thẻ "ưu tiên" của tình yêu. Trường đại học có thể dạy bạn đủ thứ, từ toán học, vật lý học, văn học, đạo đức học, đến những thứ cao siêu hơn như triết học, tin học v.v... nhưng không có trường đại học nào dạy bạn biết yêu.
Radio đêmTấm bằng đại học không phải là tấm thẻ "ưu tiên" của tình yêu
Bạn phải tự học để biết yêu !
Hình như các bạn gái không gặp may trong tình yêu thường có chung một "căn bệnh" là: Yêu bản thân mình quá! Họ có quá nhiều ưu điểm nên thường có tâm lý tự kiêu, coi mình là trung tâm của vũ trụ, tự đặt ra những tiêu chuẩn quá cao mà các chàng trai thường khó lòng với tới được. Các cô gái xinh đẹp thông minh thường cảm thấy bọn con trai tầm thường, kém cỏi hơn mình, chẳng mấy ai "hơn hẳn mình một cái đầu". Vì thế họ cao ngạo như những cô công chúa kén phò mã, nhìn những kẻ tới cầu hôn bằng nửa con mắt. Những cô gái này nghĩ rằng mình có đủ tiêu chuẩn để ai cũng phải yêu mình mà mình chẳng cần phải yêu ai hết. Song họ không nghĩ tới một điều: Cho dù đàn ông có yêu mình đến đâu mà mình không biết cách quan tâm đáp lại tương xứng thì rồi họ cũng sẽ chán nản mà bỏ cuộc. Ðàn ông đi tìm cho mình một người bạn đời biết yêu thương chia sẻ, chứ không đi tìm một "nữ bá chủ" hay một "người đàn bà thép" để thống trị mình. Tình yêu là mối quan hệ hai chiều, là một phương trình có hai vế bằng nhau. Vì vậy các cô gái cần phải học cách yêu và học cách "cân bằng phương trình" tình yêu đó. Nếu biến tình yêu thành một bất đẳng thức thì dù bạn có thông minh, xinh đẹp và tài giỏi đến đâu, bạn cũng sẽ là người thua cuộc.

HTT.

BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL : Mrhoangbao@yahoo.com.vn  

Share:

Chỉ khi buồn em mới tìm đến tôi

Radio đêm - Em coi tôi như người anh, khi buồn thì tìm đến tâm sự, sẻ chia, còn không gọi điện em chẳng bao giờ nghe.

23 tuổi, cái tuổi không phải quá sớm để nói đến tình yêu, cũng không phải quá trễ để đi tìm cho mình một người kề vai sát cánh, người bên cạnh sẻ chia tâm sự lúc vui, lúc buồn. Trước đây tôi từng trải qua mối tình tròn một năm giữa kẻ Nam người Bắc, chuyện duyên nợ không thành vì theo tôi có duyên gặp nhau nhưng kiếp trước chưa có nợ nên không đến được với nhau. Tính từ thời gian đó đến giờ cũng hơn một năm tôi vẫn chưa có thêm mối quan hệ tình cảm nào khác.

Sau khi chia tay mối tình kia, một thời gian dài tôi không có cảm giác với tình yêu cũng như không có ý định quen thêm ai cho tới khi cuộc sống ổn định. Thế nhưng người tính chẳng bằng trời tính, tôi gặp em, sau vài lần gặp nhau nói chuyện tôi cảm thấy em là người con gái rất tâm lý, hiểu biết và thông cảm cho người khác, điều tôi không tìm thấy ở người yêu cũ.

Tôi ngày càng có cảm tình với em hơn. Nếu chuyện cứ đơn thuần như vậy thì cũng không làm tôi khó xử. Anh em chúng tôi ngày càng thân nhau, cảm tình của tôi với em vẫn giữ lấy lòng, không cho em biết. Vào ngày định mệnh ấy, em nhắn tin với tôi cảm thấy mệt mỏi, muốn buông xuôi, hỏi ra tôi mới biết em đã có người yêu và yêu phải một cậu cùng tuổi ham chơi game, đọc truyện, không quan tâm dù hai người chỉ cách nhau cái vách tường.


radio đêm - Chỉ khi buồn em mới tìm đến tôi
Em chia tay nhiều lần với cậu ấy nhưng do tình cảm vẫn sâu đậm, một phần cũng vì em luôn hiểu và thông cảm cho người khác (kể cả cậu ấy), luôn có lý do để tự an ủi mình nên sau bao nhiêu lần cũng không rời xa được cậu ấy. Biết chuyện tôi ngỏ ý giúp em, một phần cũng vì có tình cảm với em từ trước và muốn được thay thế cậu ấy, em đã đồng ý dứt khoát với người ta.

Cậu ấy cũng chẳng tỏ thái độ níu kéo hay bất kể hành động gì như những lần trước em nói chia tay. Bất cứ khi nào em buồn, nhớ cậu ấy thì lại tìm đến tôi như một người anh để làm điểm tựa. Một thời gian sau tâm em cũng tĩnh lại và chuyện tình cảm lắng xuống. Tôi ngỏ ý thì em cho rằng tôi nói đùa, rồi em lại bảo chưa thực sự sẵn sàng để yêu người khác. Vì thế tôi đành hứa sẽ chờ em tới khi nào sẵn sàng.

Tính đến thời điểm này, đã hơn 4 tháng từ ngày gặp em, cũng là thời gian tôi chờ đợi em. Điều làm tôi cảm thấy khó xử nhất là em luôn coi tôi như người anh, khi buồn thì tìm đến tâm sự, sẻ chia, còn không em rất ít trả lời những tin nhắn của tôi, gọi điện em không bao giờ nghe, luôn có đủ những lý do để nói với tôi. Chuyện tình cảm của tôi đối với em vẫn như những ngày đầu. Giờ tôi không biết có nên chờ đợi một điều gì đó từ em không hay nên gạt bỏ khái niệm yêu em và được em yêu ra khỏi đầu, chỉ coi em như người bạn

Tâm sự của Hoàng.

BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL : Mrhoangbao@yahoo.com.vn  




Share:

Em không thể vì tình yêu mà bán rẻ lòng tự trọng

Radio đêm- Em yêu anh nhưng không phải vì thế mà rũ bỏ hết công lao của cha mẹ, bán rẻ lòng tự trọng với đời. 
Gửi anh, người yêu cũ của em!
Sài Gòn dạo này vào mùa mưa, mưa buồn thật anh nhỉ. Mình xa nhau đã được 4 tháng, sau cái ngày em biết được mọi chuyện về anh. Anh - một người đàn ông đã có gia đình, lừa dối em trong thời gian dài, em vẫn ngu ngơ tin rằng anh độc thân. Em yêu điên cuồng, tình yêu tuổi mới lớn, bỡ ngỡ của lần đầu tiên yêu, cả sự trong trắng của đời con gái em đều trao hết cho anh. Em từng tin vào những lời hứa, giờ nằm nghĩ lại em chỉ cười nhạt và hơi đau lòng.
Ảnh: whicdn.com

Em là người thứ ba bất đắc dĩ mà chính em đây cũng chẳng biết. Em từng nói với anh trên đời này căm ghét những ai đi giật hạnh phúc gia đình người khác, từng bày tỏ quan điểm rất rõ ràng, ấy vậy mà lại rơi vào cái vòng ấy, khác gì em đang tự đánh vào mặt em. Chúng ta đã cắt đứt mọi liên lạc từ sau hôm ấy, em từng rất buồn, suy sụp, giam mình và khóc cả tuần chỉ vì đau khổ. Nghĩ lại tại sao phải quằn quại vì một người vốn chẳng xứng với tình cảm của mình.

Em giờ mạnh mẽ hơn rồi, chẳng còn khóc khi nhìn thấy ảnh của anh, hay những lúc thấy buồn nữa. Em chọn cho mình một lối đi khác, cũng đúng thôi, việc học đã khiến em rất mệt rồi, còn đâu thời gian mà nghĩ vu vơ về những chuyện đã là quá khứ anh nhỉ! Em chưa bao giờ hối hận vì đã cho anh mọi thứ; ở bên em, anh thật sự là một người đàn ông tuyệt vời. Em cũng không được ích kỷ vì bản thân mà giữ anh lại, bởi nếu em hạnh phúc thì sẽ có một người khác đau khổ là vợ anh. Chị đã dành cả tuổi trẻ để hy sinh cho anh, em còn trẻ, tương lai vẫn đợi em phía trước.

Em yêu anh nhưng không phải vì thế mà rũ bỏ hết công lao của cha mẹ, bán rẻ lòng tự trọng với đời. Em không cao thượng đâu, chỉ là nên làm như vậy để không cảm thấy cắn rứt. Hạnh phúc bên chị ấy anh nhé, đừng lừa dối chị ấy như từng với em. Em sẽ sống rất tốt, chỉ là mất niềm tin vào tình yêu một chút thôi, nhưng em tin trong tương lai sẽ tìm lại được. Chúc anh hạnh phúc - tình yêu đầu tiên của em
tâm sự của Hà
BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL : Mrhoangbao@yahoo.com.vn  

Share:

Câu chuyện về ngọn núi

radio đêm
Người cha và con trai đi dạo trên núi. Bỗng, đứa con bị ngã, và hét lên “Ahhhhhhhhhhh!”.
Thật ngạc nhiên, nó nghe thấy một tiếng thét vọng lại, từ đâu đó trong núi, “Ahhhhhhhhhhh!”
Tò mò, nó lại hét: “Bạn là ai?”
Và nó nhận được câu hỏi tương tự: ”Bạn là ai?”
Đứa trẻ lại gào to:”Tôi không biết bạn!”
Và cũng nhận được:”Tôi không biết bạn!”
Tức giận với những gì nhận được, nó hét lên:” Đồ hèn!”
Và câu trả lời cũng là:”Đồ hèn!”
Thằng bé nhìn cha và hỏi:”Điều gì đang xảy ra vậy cha?”
Người cha mỉm cười và nói:”Con trai, hãy xem nhé!”
Ông hét to:”Bạn là nhà vô địch!”. Giọng nói trả lời:”Bạn là nhà vô địch!”
Đứa con rất ngạc nhiên nhưng không hiểu.
Người cha bèn giải thích: ”Người ta gọi đó là tiếng vọng, nhưng thực ra đó chính là cuộc sống. Nó sẽ trả lại con tất cả những gì con nói hoặc làm. Cuộc đời của chúng ta đơn giản là hình ảnh phản chiếu những gì ta làm. Nếu con muốn được nhiều người yêu quý, trước hết hãy yêu quý mọi người. Nếu con muốn đạt được thành công, trước hết con phải cố gắng. Điều này đúng với tất cả mọi thứ, trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Nó sẽ trả lại cho con cái mà con đã tặng cho nó.”

"Không có điều gì xảy ra là sự ngẫu nhiên cả, đó chỉ là sự phản chiếu của những gì bạn đã làm trong cuộc sống!"
S.T

BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL Mrhoangbao@yahoo.com.vn
Share:

Lỗi nhịp trái tim


Radio đêm - Tôi đi làm thêm nên ít có thời gian bên em, có lẽ điều đó làm em thay đổi rồi phụ tình tôi. Buồn, đau, chết lặng… em khóc, ân hận và xin tha thứ.
Ngày ấy tôi và em gặp nhau thật tình cờ trên mạng vào trưa hè tháng sáu, tôi nói đùa yêu em và em đã nhận lời. Tôi là sinh viên năm đầu đầy ước mơ và hoài bão, còn em là cô học sinh lớp 11 chuyên văn đầy mộng mơ và nhí nhảnh. Tình yêu trao cho nhau thật hồn nhiên và đơn giản bằng nhũng dòng tin nhắn tình tứ, kèm theo những vần thơ ảo mộng về một tương lai ngập hoa với vườn ngọc lan thơm ngát.
Thời gian dần trôi, em tốt nghiệp cấp ba và thi đại học, tôi vui lắm. Hôm đó mẹ đưa em ra thi ở nhà bác, trốn mãi tôi mới được gặp và đưa em đi công viên. Tôi giới thiệu cho em về nhiều thứ mình biết, em tủm tỉm cười ngờ ngệch và say sưa nghe tôi nói.
Em đậu đại học, chúng tôi có không gian và thời gian gần nhau hơn. Cứ thế những kỷ niệm của hai đứa là những chuyến đi chơi xa, bổ ích, tay trong tay và nhịp bước trên con đường mỗi tối, hòa lẫn những tiếng cười giòn tan đùa giỡn nhau khi nghịch thú bông trong siêu thị, hay lúc ăn những que kem lạnh ngắt rồi được ôm em thức trắng đêm ngủ ngoài đường.
radio đêm
Em yêu tôi nhiều lắm, yêu hơn cả bản thân; còn tôi tính thích đơn giản. Chính vì điều ấy mà đôi lúc chúng tôi lỗi nhịp trong tình cảm. Em ảo mộng, hay vẽ lên trong đầu những khoảng trời thần tiên và tình yêu đẹp như blog radio em hay nghe vậy. Chuyện gì đến cũng đến, tôi đi làm thêm nên ít thời gian bên em hơn, vì thế có thể tình cảm phai nhạt dần làm em thay đổi để rồi phụ tình tôi. Buồn, đau, chết lặng… em khóc, em ân hận và xin tha thứ.
Cứ thế tình yêu và sự hờn dỗi cũng kéo dài gần 8 năm. Giờ đây chắc em đã bên tình yêu mới, hạnh phúc và ấm áp hơn tôi. Tôi ở đây một mình để gợi nhớ lại những kỷ niệm nào đó mà chúng tôi vừa đi qua: con đường, vườn hoa, ánh đèn… Tôi biết đó có lẽ là những điều tô điểm thêm cho cuộc sống thêm màu.
Cảm ơn em về tình yêu ấy và vui buồn tám năm qua, tôi luôn trân trọng và gìn giữ, không hối hận hay oán trách gì; có trách âu cũng tại chúng ta lỗi nhịp trái tim
Chính 

BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNGAI? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL Mrhoangbao@yahoo.com.vn  


Share:

Bị tai nạn giao thông không làm ra tiền, nhắm mắt nhìn vợ ngoại tình

Tôi không muốn các con tôi biết được sự thật sau khi cùng bố vượt qua khó khăn, mẹ chúng lại đi ngoại tình với người đàn ông khác.
 
Không làm ra tiền, nhắm mắt nhìn vợ ngoại tình - radio đêm


Mỗi lần thấy vợ về nhà với gương mặt phởn phơ, tôi biết cô ấy vừa hạnh phúc bên người tình. Cay đắng, tủi nhục ê chề nhưng tôi vẫn nín lặng. Cuộc đời tôi giờ chỉ lấy các con và gia đình làm niềm vui, bởi thế tôi nhắm mắt coi như không biết chuyện vợ cắm sừng.
Tôi từng là một người đàn ông cao ráo, khỏe mạnh, thậm chí còn được đánh giá là điển trai. Mặc dù tôi không làm ra quá nhiều tiền nhưng công việc hàng tháng cũng mang lại cho tôi một khoản thu nhập đủ để lo cho vợ con.
Tai họa giáng xuống đầu tôi khi tôi bị bị tai nạn giao thông. Tôi mất đi đôi chân, phải ngồi xe lăn cả đời. Những tháng ngày đó, tôi không thể nào quên được. 
Tôi đã kiệt quệ, muốn quyên sinh vì mọi chuyện xảy ra đường đột quá sức chịu đựng của tôi. Nhưng cũng chính giai đoạn khó khăn đó vợ đã luôn ở bên tôi, giúp đỡ, động viên tôi vượt qua mọi chuyện.
Những tưởng đấy là may mắn mà tôi có được nhưng đúng là ở đời chẳng có chuyện gì tròn vẹn cả. Sau khi tôi khỏe lại, vợ tôi vay mượn khắp nơi mở cho tôi một cửa hàng nho nhỏ ở nhà để kinh doanh. 
Tiền thu về không đáng là bao nhưng chí ít nó cũng giúp tôi đỡ buồn, cảm thấy mình là người có ích. Ngoài công việc đó, tôi khó mà tìm được việc nào phù hợp với tình trạng sức khỏe của bản thân.
Vợ chồng tôi có hai đứa con, một trai, một gái rất đáng yêu. Tôi lấy gia đình làm chỗ dựa nâng đỡ tinh thần cho mình trong những tháng ngày tuyệt vọng nhất. 
Từ ngày tôi phải ngồi xe lăn, vợ tôi là trụ cột chính trong nhà. Cô ấy đi làm, còn tôi ở nhà lo cơm nước, dọn dẹp việc lặt vặt. Các con giờ đã lớn có thể tự đi học được nên mọi chuyện cũng không quá vất vả với tôi.
Rồi tôi nghe người ta nói vợ tôi có bồ, tôi không tin. Làm sao tôi dám nghi ngờ vợ khi mà những tháng ngày khó khăn nhất của đời người cô ấy không hề bỏ rơi tôi. 
Tôi trân trọng, yêu thương và bảo vệ cô ấy còn không được huống chi là ghen tuông, nghi ngờ vô lí. Nhưng rồi khi tôi tận mắt đọc những dòng tin nhắn hẹn hò người tình của cô ấy trong chiếc máy tính cá nhân mà cô ấy quên không mang đi, tôi mới chết lặng người.

Đã hơn 5 năm rồi, tôi chấp nhận nhìn cảnh vợ mình “vui vẻ” bên ngoài và trở về nhà. Thứ hạnh phúc giả tạo mà tôi có ít nhất nó cũng bình yên. Ảnh minh họa
ôi im lặng không nói ra bởi vì tôi thấy mình chẳng có quyền lựa chọn nào khác cả. Tôi muốn các con tự hào về gia đình mình, về người mẹ luôn sẵn sàng hi sinh cho bố. 
Tôi cần tổ ấm này, dù là một tổ ấm không toàn vẹn. Tôi không muốn các con tôi biết được sự thật sau khi cùng bố vượt qua khó khăn, mẹ chúng lại đi ngoại tình với người đàn ông khác. Chắc chắn các con tôi sẽ không thể chịu đựng nổi nỗi đau này.
Đã hơn 5 năm rồi, tôi chấp nhận nhìn cảnh vợ mình “vui vẻ” bên ngoài và trở về nhà. Thứ hạnh phúc giả tạo mà tôi có ít nhất nó cũng bình yên. 
Có đôi lúc tôi hờn ghen, hậm hực thậm chí là cay cú nhưng cũng chẳng thể thay đổi được gì. Tôi không còn quyền lựa chọn. Điều tôi mong mỏi nhất là vợ tôi sớm quay về bên bố con tôi, khi mà các con chưa phát hiện ra chuyện về mẹ chúng. Còn tôi, tôi cam chịu nhìn vợ hạnh phúc trong vòng tay gã đàn ông khác!

Theo eva.vn

BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL : Mrhoangbao@yahoo.com.vn  



Share:

Anh yêu em khác mọi người

Em bảo anh: "Xe đạp của em hỏng rồi, em phải đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến nhà ga". Em cứ tưởng là anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Sao em không đi taxi? Em có mệt không?" - Thế nhưng anh lại bảo: "Dù sao thì đường cũng gần thôi, và em cũng có dịp để giảm béo".

Em bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Hôm sau khi ngủ dậy, em thấy trên bàn có chiếc chìa khóa xe đạp của anh và thức ăn bữa sáng thịnh soạn anh đã chuẩn bị sẵn cho em. 

Em bảo anh: "Em muốn đi thăm Osaka và Hà Lan để thưởng thức biển hoa tươi ở đấy". Em cứ tưởng anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Em muốn đi đâu cơ? Nào, chúng mình lên kế hoạch nhé. Dù là anh nói vài câu đãi bôi cũng được." - Thế nhưng anh lại bảo: "Thật vô vị, bỏ ra một núi tiền đi thăm những nơi chán ngấy ấy để làm gì nhỉ?".


radio đêm

Em tức lắm, cảm thấy anh không yêu em, không hiểu em. Về sau em thấy các tạp chí du lịch trong nhà mình dù là du lịch trong nước hay ngoài nước, cứ trang nào có giới thiệu về thưởng thức hoa, góc cuối trang ấy đều có vết gấp, trên trang ấy đều có ghi chú của anh. 

Em bảo anh: "Tóc em rụng nhiều quá, thế mà bác sĩ bảo chẳng sao cả. Em thật sợ có ngày em sẽ trở thành một con hói". Em cứ đinh ninh là anh sẽ an ủi em và nói: "Tóc em trông vẫn còn khá nhiều đấy chứ". Nhưng anh lại bảo: "Thế đấy, bây giờ mới biết tóc em rụng lung tung khắp nơi, sàn nhà chỗ nào cũng thấy tóc em, bẩn ơi là bẩn". 

Em thấy đau nhói trong lòng, nghĩ rằng anh chẳng yêu em, chẳng để ý đến em. Về sau, em thấy trên sàn nhà càng ngày càng có ít tóc rụng của mình, em nghĩ là mình hết rụng tóc rồi, vì thế cũng chẳng lo lắng chuyện em sẽ trở thành một con hói nữa. Thế nhưng mấy hôm anh đi công tác vắng, em mới thấy trên sàn nhà có nhiều tóc hơn, trong thùng rác cũng thấy có một đống tóc bọc giấy báo. 

Em bảo anh: "Hôm nay em đi chơi với mấy đứa bạn, tối nay về muộn đấy". Cứ tưởng anh sẽ quan tâm hỏi em: "Đi chơi với ai thế? Đi đường cẩn thận nhé, nhớ gọi điện về nhà, hoặc về sớm một chút,..." đại loại những câu như vậy. Thế nhưng anh lại bảo: "Tùy em, chỉ cần em vui là tốt rồi". 

Em rất bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Đêm hôm ấy em giận dỗi 3 giờ sáng mới về, lúc vào nhà em trông thấy nét mặt buồn ngủ bơ phờ của anh. 


Em bảo anh: "Đây là cái áo khoác em chọn cho anh, mua từ hồi đổi mùa năm ngoái, cất trong tủ đã một năm. Bây giờ mùa đông mới sắp đến, em tặng anh sự ấm áp này". Cứ tưởng anh sẽ xúc động trả lời: "Cảm ơn em yêu của anh. Đây là sự ấm áp trong một mùa và cũng là kỷ niệm khó quên trong suốt đời anh". Thế nhưng anh lại nói: "Chắc là em mua trong dịp các cửa hàng đại hạ giá chứ gì?".

Em bực mình lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau khi đến cuối tháng 5, hết rét, mùa xuân bắt đầu trở về, em vẫn thường xuyên trông thấy anh mặc cái em gọi là áo khoác tình yêu, anh cho là áo hạ giá ấy. Em nghĩ đi nghĩ lại, đếm đi đếm lại mới kinh ngạc nhận thấy là hầu như ngày nào anh cũng mặc cái áo ấy đi làm. 

Em bảo anh: "Em thích ăn món mì nguội của nhà hàng ở góc phố bên kia". Mới đầu em cứ tưởng là anh sẽ nói với em: "Thế thì ngày mai chúng mình cùng đi ăn nhé!" - Thế nhưng anh lại bảo: "Suốt ngày chỉ nghĩ chuyện ăn uống, sao em chẳng nghĩ xem hồi này mình có béo ra không". 

Em xót xa trong lòng, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Về sau em thấy anh hay mua nhiều loại tương vừng, tương lạc, lọ này hộp nọ, pha hết bát tương này đến bát tương khác cho em ăn. 

Em bảo anh: "Em thật mừng là đã lấy anh, anh đúng là người chồng tốt nhất". Cứ tưởng anh sẽ vui vẻ đáp: "Anh cũng thấy em là người vợ tốt nhất". - Thế nhưng anh lại bảo: "Lấy nhau rồi chứ nếu chưa lấy thì em sẽ nghĩ thế nào nhỉ?". 

Em tức lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau em vô tình phát hiện thấy tối nào anh cũng lấy giấy vệ sinh lau chùi tấm ảnh cưới của chúng mình để ở đầu giường, lau xong rồi ngẩn người ra mỉm cười ngắm tấm ảnh ấy khá lâu. 

Em nghĩ cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người. 

Có người nói, khi bạn ra đời thì đã có một mối nhân duyên thiên định sinh ra dành riêng cho bạn. Song biển người mênh mông, thế giới rộng bao la, đời người đau khổ mà ngắn ngủi, làm thế nào mới có thể tìm được mối nhân duyên thiên định dành riêng cho mình ấy? Làm cách nào để có thể tìm được người bạn đời hoàn mỹ đó? Con người hiện đại chẳng bao giờ có thể cố chờ đến cùng mối nhân duyên trời cho ấy, chẳng thể dùng tuổi thanh xuân chóng tàn lụi và tâm trạng lo lắng để nín thở chờ đợi, và thế là anh (chị) thường rất miễn cưỡng chấp nhận chị (anh) theo gió mà bay đến với mình, nhưng sau đó lại luôn luôn so sánh người ấy với người bạn đời hoàn mỹ để rồi thất vọng hết lần này đến lần khác. Họ không biết rằng, thực ra hiểu được cách quý trọng con người ở bên mình và mình đã sở hữu - đấy mới là niềm hạnh phúc lớn nhất, tình yêu chân thật nhất. 


Nếu có một tình cảm bền vững lâu dài và một tình cảm vẻ ngoài hào nhoáng nhưng lại chóng phai tàn thì bạn muốn lựa chọn tình cảm nào? Thế gian này có vô vàn đàn ông xuất sắc và đàn bà xinh đẹp, song tình cảm thật sự thuộc về bạn lại chỉ có một mà thôi. Dù thế nào đi nữa cũng chớ có vì ánh mắt của người khác mà thay lòng đổi dạ, bỏ mất tình yêu chân thành. Nhất thiết không được sống trong ánh mắt của kẻ khác mà đánh mất chính mình. Cũng mãi mãi đừng có tham lam quá. Tình yêu không phải là giấc mơ, như một truyện hài kể: Nếu ai đó cho rằng trên thế gian này có tình yêu mười phân vẹn mười thì người ấy chẳng phải là nhà thơ thì cũng là kẻ ngớ ngẩn. Cho nên chúng ta hãy để tâm gìn giữ, chăm sóc tình yêu bình thường không có gì là ghê gớm của mình. 


Các nhà triết học nói: "Tình yêu tức là khi bạn biết người ấy không phải là người bạn sùng bái, hơn nữa rõ ràng còn có các khiếm khuyết này nọ, nhưng bạn vẫn cứ chọn người ấy, không vì các khiếm khuyết đó mà chối bỏ toàn bộ con người ấy." Đúng thế, không có một người yêu nào mười phân vẹn mười cả, cũng không có tình cảm nào không có chút tì vết, đó chính là người yêu và tình yêu đích thực. Đến bao giờ ta mới có thể bình tâm suy ngẫm về những lời nói ấy, nghĩ một chút về sự nực cười và ngây thơ của ta năm nào cố công theo đuổi một người tình hoàn mỹ? 

Nếu có một người mà trong mắt bạn, người ấy không có khiếm khuyết gì hết, bạn kính sợ người đó nhưng lại khát khao muốn được gần gũi người đó, tình cảm ấy không gọi là "tình yêu" mà gọi là "sùng bái". Khi đã sùng bái thì phải tạo ra một thần tượng, giống như loại tô-tem, một thứ không máu không thịt. Tình yêu không cần thứ đó. Tình yêu là cái rành rành trước mắt có thể lấy tay chạm vào, dùng con tim để lĩnh hội. 


Yêu là khi biết rõ ràng người ấy ăn mặc luộm thuộm mà bạn vẫn bằng lòng cùng người đó xuất hiện trước đám đông; là khi bạn coi khinh nghề buôn bán mà người ấy lại vẫn cứ là một tiểu thương đáng yêu của bạn; là khi bạn vốn có tính quá ưa sạch sẽ mà lại cam chịu rửa hộp cơm nhầy nhụa mỡ hoặc giặt đôi giày thể thao hôi hám của người ấy. 

"Anh không phải là người xuất sắc nhất, nhưng em chỉ yêu một mình anh mà thôi!". Khi đọc câu ấy, ta có cảm giác như mường tượng thấy một đôi bạn đời từng trải qua muôn vàn sóng gió của cuộc sống đang nắm tay nhau thong thả dạo bước dưới ánh nắng ấm áp, nét mặt tràn trề hạnh phúc ôn lại quãng đời đã qua. Chuyện cũ đã xa rồi mà kỷ niệm xưa vẫn còn đấy mãi mãi...

ST.

BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL : Mrhoangbao@yahoo.com.vn  
Share:

Điều kỳ lạ xuất hiện trong sinh nhật người mẫu quá cố Duy Nhân

 Radio Đêm - Tất cả những người có mặt tại nhà siêu mẫu quá cố Duy Nhân đều sửng sốt nhưng vô cùng xúc động trước điều kì lạ này.


Câu chuyện về Duy Nhân, anh chàng người mẫu hiền lành nhưng bạc mệnh đã không may từ trần từ ít tháng trước đến giờ nhiều người vẫn chưa thể quên. Hôm nay, ngày 26/10 là ngày sinh nhật của Duy Nhân, bạn bè thân thiết cùng người thân đã đến nhà anh để tổ chức sinh nhật tưởng nhớ người bạn, người con, người chồng quá cố này.

Tuy nhiên, điều đáng nói là ngay sau đó, siêu mẫu Hoàng Long, cũng là bạn thân của Duy Nhân bất ngờ đăng tải một dòng chia sẻ cùng những bức ảnh gây chú ý. Theo đó, Hoàng Long kể lại rằng, có một chú bướm nhỏ đã xuất hiện trong nhà. Bay chập chờn và đậu ngay trên bàn thờ, chỗ gần di ảnh Duy Nhân. Sau một hồi, chú chú bướm rời bàn thờ, trong con mắt ngạc nhiên của những người xung quanh, bay đến bên Kiều Oanh, vợ Duy Nhân, đậu lên vai cô và quấn quýt không rời.

Dòng chia sẻ gây chú ý của siêu mẫu Hoàng Long trong sinh nhật Duy Nhân
Chú bướm rất gần gũi với những người có mặt trong buổi sinh nhật này
Bướm nhỏ quấn quýt không rời bên Kiều Oanh

Chú bướm đậu ở bàn thờ, gần di ảnh Duy Nhân
Câu chuyện kể ra khiến ai nấy đều cảm thấy sụt sùi xúc động. Dẫu biết đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên nhưng nhiều người có mặt tại nhà Duy Nhân hôm nay vẫn tin rằng chắc chắn anh chàng người mẫu xấu số đang trở về để chung vui sinh nhật cùng mọi người.




Theo Trang/ Một thế giới


BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL : Mrhoangbao@yahoo.com.vn  




Share:

mấy đời bánh đúc có xương mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng

người ta vẫn nói "mấy đời bánh đúc có xương mấy đời dì ghẻ mà thương con chồng"nhưng có lẻ người tốt vẫn còn rất nhiều không phải mẹ ghẻ nào cũng xấu và cay nghiệt

radio đêm


Share:

Tin nhắn gửi nhầm

radio đêm
Còn nhớ khi hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu tiên anh vừa mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên của cô: "Em nhớ anh!" Đây cũng lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với nhau.

Khi đó, anh mân mê đọc lại ba chữ đó không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Cả một thời gian dài sau đó anh cũng không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô.

Hồi ấy cô và anh học đại học ở hai nơi cách xa nhau, những lần gặp gỡ chỉ ngắn ngủi trong giây lát, còn khoảng thời gian phải xa nhau lại dài dằng dặc. Và khi đó, những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành một cầu nối tình yêu không thể thiếu giữa hai người, chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích lại gần nhau, và cùng cảm nhận được thấy sự tồn tại của nhau.

Còn nhớ một buổi tối, cô và anh đã hẹn nhau thời gian nhắn tin nói chuyện, nhưng sau khi rất nhiều tin nhắn anh gửi đi cho cô đều không thấy có hồi âm trở lại, anh lo lắng gọi điện cho cô thì không có ai nhấc máy. Anh hoảng hốt khi nghĩ đến chuyện gì xảy ra cho cô liền cuống quýt vơ vội một cái áo khoác lên người rồi nhảy chuyến tàu đêm ngồi hơn 7 tiếng đồng hồ để đến nơi cô học. Hóa ra khi ấy cô đi học về mệt quá nên ngủ thiếp đi quên mất cuộc hẹn với anh.

Nhìn thấy cô đứng trước mặt vẫn khỏe mạnh an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm ôm chầm cô vào lòng. Còn cô lúc đó cũng bật khóc vì xúc động...

Sau khi tốt nghiệp anh và cô kết hôn và có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Họ vẫn dùng nhắn tin cho nhau để thuận tiện liên lạc nhưng những tin nhắn đã bị đơn giản đi rất nhiều: "Em đang ở đâu thế?" "Em đang trên xe buýt". "Bao giờ anh về đến nhà?" "10 phút nữa".

Sau này trong điện thoại của anh cũng dần có thêm rất nhiều tin nhắn của bạn bè đồng nghiệp, và những tin nhắn của cô cũng nhanh chóng bị anh xóa đi đầu tiên để thay thế bằng những tin nhắn mới.



Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những rung động nhung nhớ như trước đây khi họ yêu nhau. Và rồi một cô gái tên Như đã bước vào cuộc sống của anh từ đấy.

Anh tìm được tình yêu ở Như, tìm được cảm giác tình yêu đã bị đánh mất. Như yêu anh và chiều chuộng anh hết mực. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên sâu nặng. Ngoài thời gian ở nhà, bên ngoài anh vẫn âm thầm qua lại quan hệ với Như, anh nghĩ rằng Như mới chính là người yêu anh và hiểu anh nhất...

Một buổi tối như thường lệ, sau khi vui vẻ bên Như, anh lái xe về nhà. Trên đường về, chợt anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn thử tình cảm của Như xem tình yêu cô dành cho anh nhiều như thế nào, có nhiều như cô vẫn nói với anh không?

Nghĩ vậy anh dừng xe và gửi cho Như một tin nhắn: "Xe anh bị đâm trên đường. Anh đang ở... Em đến ngay nhé!" Sau đó anh ngồi trên xe chờ đợi. Một tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy Như đến, cũng như chẳng có bất cứ liên lạc gì từ phía cô. Anh lại nhắn lại thêm một lần nữa. Nhưng chờ một lúc vẫn không thấy có bất cứ động tĩnh gì. Anh giận dữ nổ máy quyết định bỏ về nhà.

Đúng lúc đó từ đằng xa có một chiếc taxi lao vút đến và thắng gấp ngay sát bên cạnh xe anh. Từ trong xe một người phụ nữ vẫn còn đang mặc bộ áo ngủ xộc xệch lao ra khỏi xe hốt hoảng chạy lại. Thật bất ngờ đó chính là vợ anh.

Anh giật mình vội vàng kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho Như thì không sai. Nhưng tin nhắn thứ hai anh lại gửi nhầm cho vợ mình.

Chưa hết ngỡ ngàng thì vợ anh đã lao đến chỗ anh, không ngừng đập vào cửa kính gọi anh. Giọng cô lạc đi: "Anh... Sao vậy? Anh có sao không? Anh không làm sao chứ?" Anh mở cửa xe và ôm choàng vợ vào lòng, giọng anh nghẹn lại: "Không sao, anh không sao, chỉ là va chạm nhỏ thôi". Anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên trán cô, người cô vẫn còn chưa hết run rẩy.

Anh xót xa ôm cô chặt trong tay, mắt rơm rớm vì xúc động. Anh vô cùng hối hận vì những ham muốn nông nổi của mình mà đã phản bội cô, và thầm cảm ơn tin nhắn gửi nhầm đó đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất!

ST.

BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL : Mrhoangbao@yahoo.com.vn  



Share:

Hãy hứa là cậu không yêu tớ

radio đêm
radiodem - Đừng yêu tớ cậu nhé! Bởi tớ ngang ngạnh, bưởng bỉnh lắm. Sẽ làm cậu tức giận và nổi nóng. Cậu chẳng gọi tớ là Cua còn gì. Tớ không chịu để cậu một mình bước trong cuộc sống, sẽ nhõng nhẽo đòi theo cùng và cậu sẽ quay lại quát nhưng tớ không lùi bước đâu. Vẫn lặng lẽ bên cậu, đôi khi là đứng nhìn cậu thôi.

Đừng yêu tớ cậu nhé! Bởi tớ là chúa rắc rối. Cậu từng bảo con gái rắc rối lắm và tớ còn rắc rối bằng cả tốp con gái cộng lại. Tại tớ cứ nhắc cậu phải ăn cái này nên uống cái kia tốt cho sức khỏe, tại cứ 6 giờ sáng là tớ nhắc cậu ăn sáng đầy đủ, tại mỗi lần cậu bảo tớ không được nhắn tin nữa mà đi ngủ đi thì tớ lại nhắn tin kêu cậu cũng đi ngủ tớ mới chịu. Tớ cứ rắc rối vậy nhưng hình như chỉ rắc rối với cậu mà thôi.

Đừng yêu tớ cậu nhé! Bởi khi yêu tớ thật lòng, xa tớ cậu sẽ nhớ tớ lắm. Cảm giác đó tớ đang trải qua và khó chịu lắm cậu à. Đầu óc tớ luôn nghĩ về cậu, giờ này cậu đang làm gì? Có lúc nào chợt nhớ tới tớ? Tự suy diễn và tớ thấy ấm ức khi nghĩ chắc cậu đang đi chơi hay cười đùa với cô bạn nào đó. Tớ ghen tị với những người bạn cùng lớp cậu. Tớ muốn trả lời tin nhắn của cậu nhưng cứ viết tin rồi xóa, nén lòng mình lại, tớ sẽ tập quen dần để mỗi khi không được nói chuyện với cậu tớ không thấy buồn.

Đừng yêu tớ cậu nhé! Bởi tớ là bạn cậu thôi mà đã có khối người nhìn cậu lạ lắm rồi. Nếu cậu yêu tớ nữa chắc cậu sẽ thành chủ đề bàn tán khắp nơi. Tớ biết cậu ghét nhất điều đó. Tớ không xinh, không có gì nổi bật chỉ là con nhóc lùn tè, tóc ngắn, học bình thường thôi nhưng tớ vẫn vui vì đó mới là chính tớ. Mẹ tớ vẫn bảo tớ là niềm tự hào của mẹ, đứa bạn vẫn luôn gọi tớ mỗi khi nó buồn và cậu — không cần tớ nói cũng biết tớ đang cần gì. Với tớ, thế là đủ.

Đừng yêu tớ cậu nhé! Hãy để tớ yêu cậu thôi, và chỉ mình tớ biết là đủ. Tớ vẫn sát cánh bên cậu, im lặng lắng nghe tâm sự của cậu, im lặng nhìn cậu cười vui. Cậu nhé, đừng yêu tớ!

ST.

BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL : Mrhoangbao@yahoo.com.vn  
Share:

Khi người ta gởi đi 1 nụ cười



radio đêm - Cô gái cười với một người xa lạ rầu rĩ, nụ cười làm cho anh ta cảm thấy phấn chấn hơn. Anh nhớ đến sự tử tế của một người bạn cũ và viết cho người ấy một lá thư cảm ơn.

Người bạn này vui sướng vì nhận được thư của người bạn cũ lâu ngày không gặp đến nỗi, sau bữa trưa anh boa một món tiền lớn cho chị hầu bàn. Chị hầu bàn ngạc nhiên vì món tiền boa quá lớn, đã quyết định mang tất cả đi mua xổ số. Và trúng số. Ngày hôm sau chị đi nhận giải và cho một người ăn mày trên phố một ít tiền lẻ. 

Người ăn mày rất biết ơn vì đã hai ngày nay anh ta chẳng được ăn gì. Sau bữa tối anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình. Trên đường về, anh ta thấy một chú chó con đang rét run cầm cập, anh mang nó về để sưởi ấm cho nó. Chú chó rất vui mừng vì được cứu khỏi cơn bão tuyết sắp đến gần. Đêm ấy, trong khi mọi người đang ngủ say thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con sủa róng riết. Chú sủa cho đến khi đánh thức tất cả mọi người trong nhà dậy và cứu tất cả mọi người thoát chết.

Một trong những chú bé được cứu thoát đêm ấy sau này trở thành bác sĩ tìm ra một loại vắc-xin chữa khỏi một căn bệnh vô cùng nguy hiểm cho loài ngưởi. Tất cả là nhờ một nụ cười.

ST.

BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL : Mrhoangbao@yahoo.com.vn  
Share:

Mọi thứ không giống như bạn nghĩ

Có hai thiên thần, một già một trẻ, đang đi ngao du và dừng lại nghỉ đêm tại một gia đình giàu có.

Gia đình giàu có nhưng khiếm nhã đã không cho những thiên thần nghỉ ở phòng khách. Thay vào đó, họ chỉ cho các thiên thần một chỗ trong tầng hầm lạnh lẽo.

Khi đang nằm ngủ, vị thiên thần già nhìn thấy một cái lỗ trên bức tường của tầng hầm. Vị thiên thần liền dậy sửa lại bức tường bằng cách bịt lại cái lỗ. Khi thiên thần trẻ hỏi tại sao làm vậy, thiên thần già đáp, “Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ.”

Đêm hôm sau, hai thiên thần nghỉ chân tại một gia đình nông dân nghèo nhưng mến khách. Sau khi chia cho họ phần thức ăn ít ỏi của mình, vợ chồng chủ nhà nhường chiếc giường của mình để cho các thiên thần nghỉ trên đó. Sáng hôm sau, khi thức dậy, các thiên thần thấy vợ chồng người nông dân đang khóc. Con bò sữa, nguồn thu nhập duy nhất của họ, đã chết ngoài đồng.

radio đêm
Thiên thần trẻ tức giận hỏi thiên thần già, “Tại sao ông có thể để điều này xảy ra? Người chủ nhà đầu tiên có đủ mọi thứ thì ông lại giúp đỡ, trong khi gia đình này rất nghèo khó và sẵn sàng chia sẻ thì ông lại để cho con bò của họ chết.”

“Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ,” thiên thần già trả lời. “Khi chúng ta ở trong tầng hầm của toà lâu đài, ta để ý thấy có một kho vàng được giấu trong cái lỗ trên tường. Nhưng vì tên chủ nhà quá tham lam và ích kỷ, ta đã bịt kín cái lỗ lại khiến hắn không thể tìm ra kho báu.

Còn đêm qua, khi chúng ta ngủ trong nhà người nông dân, thần chết đã đến đây và định lấy đi mạng sống của người vợ. Ta đã xin thần chết lấy mạng sống của con bò thay cho mạng sống của bà ấy. Mọi thứ không luôn giống như con nghĩ.”

Đôi khi, mọi việc xảy ra không theo ý bạn muốn. Nhưng nếu bạn có niềm tin, bạn hãy luôn tin rằng các thiên thần luôn bên bạn để sắp xếp mọi chuyện xảy ra có lợi cho bạn. Chỉ có điều, có thể phải mất một thời gian sau bạn mới nhận ra được điều đó.

ST.

BẠN ĐANG CÓ TÂM SỰ NHƯNG KHÔNG BIẾT CHIA SẺ CÙNG AI ? RADIO ĐÊM SẼ LẮNG NGHE BẠN NÓI BẰNG CÁCH GỬI TÂM SỰ VÀO EMAIL : Mrhoangbao@yahoo.com.vn  

Share:

BÀI VIẾT MỚI

Blog Archive

Recent Posts

Pages